Linh Chu

Chương 991: Hắc bào nữ tử (2)

Khí tức cường đại trên người của nàng làm cho không khí đều phải run rẩy theo. Đây tuyệt đối không phải điều mà tu vi Cự Phách bình thường có thể có được.

- Trời ạ, lại có cường giả siêu cấp xuất thủ. Đây là nàng sẽ đối phó với thiếu niên kia, hay là định đánh nhau với vị cường giả Tử Minh Thi Động.

Phong Phi Vân vừa toàn lực trấn áp Thi Vương, vừa đánh nhau với Bổ Thiên. Linh khí trên người hoàn toàn bị điều động hết, thần kinh căng thẳng đến mức độ cao nhất. Hắn cảm giác được phía sau có khí tức khủng bố truyền đến. Đây tuyệt đối là khí tức mà một vị Cự Phách đích thực mới có được.

Một vị Cự Phách xông đến.

Tu vi của Bổ Thiên chính là Bán Bộ Cự Phách hậu kỳ. Nhưng mà hắn đúng là người Cản Thi, nên hắn tịnh không am hiểu dùng kỹ năng chiến lực của bản thân. Thứ mà hắn càng am hiểu hơn chính là khống chế Thi Tà chiến đấu.

Cho nên Bổ Thiên mặc dù là tu vi Bán Bộ Cự Phách hậu kỳ, nhưng hắn cũng chỉ có thể phát huy ra được sức chiến đấu của Bán Bộ Cự Phách trung kỳ. Phong Phi Vân mượn tốc độ siêu phàm và Thiên Tủy Binh Đảm sắc bén nên còn có thể tạm thời giao chiến cùng hắn mà không rơi vào hạ phong.

Còn một khối Thi Vương kia mặc dù cường đại, nhưng mà dù sao chỉ là một Thi Tà vừa mới tiến vào cảnh giới Thi Vương, thân thể vẫn còn rất cứng ngắc, tư duy chiến đấu cũng còn cực kỳ bạc nhược. Chiến lực mà nó đích thực có thể phát huy ra được cũng chỉ có tương đương Bán Bộ Cự Phách hậu kỳ.

Có quan tài Hoàng Thạch có thể khắc chế nó, nên cho dù có uy hiếp, nhưng mà uy hiếp lại cũng không phải quá lớn.

Phong Phi Vân vốn chính là muốn lợi dụng một trận chiến này với Bổ Thiên và Thi Vương để lại đột phá vào cảnh giới Thiên Mệnh Đệ Ngũ Trọng, cho nên mới dám mạo hiểm vượt biên đánh một trận. Nhưng mà hắn lại không nghĩ xảy ra biến cố, lại xuất hiện thêm một vị cường giả cấp bậc Cự Phách đích thực cũng tham gia vào.

Đây chính là khí tức cấp bậc Cự Phách hàng thật giá thật.

Có thể đạt tới cảnh giới Cự Phách, liền đã là bước chân vào nhân vật cấp bậc lão làng trong Tu Tiên Giới ở Thần Tấn Vương Triều. Cứ tự suy xét một lượt, loại Thần Tướng trấn thủ một phủ biên cương giống như Quách Đại Hải đều vẻn vẹn chỉ là cảnh giới Cự Phách, liền biết cao thủ cấp bậc Cự Phách có số lượng rất ít ỏi.

- Phong Phi Vân, để mạng lại.

Một âm thanh của nữ nhân vang lên, sát ý tràn trề. Trên hai tay triển khai một loại Linh Thông cái thế hơn đời, nhổ bật một quả núi nhỏ cao hơn một trăm thước, rồi trực tiếp đè ép xuống về hướng Phong Phi Vân.

Phong Phi Vân từ lúc cảm giác được khí tức khổng lồ của nữ nhân mặc hắc bào này, hắn liền lập tức thu hồi quan tài Hoàng Thạch, mang theo chiến mâu, độn đi thật xa.

Quả núi nhỏ của Hắc Bào Nữ Tử này rơi trên đỉnh đầu Thi Vương, đè Thi Vương vào lòng đất.

- Ngao.

Quả núi nhỏ rung động, từ mặt đất bay ngược lên cao. Đúng là Thi Vương đang bị đè ở bên dưới đã nhấc nó lên, rồi hắn nện thẳng về phía trước về hướng Hắc Bào Nữ Tử.

- Thật khó chịu.

Hắc Bào Nữ Tử vung ống tay áo lên, một quầng ánh sáng lành lạnh cuốn đi ra ngoài, trực tiếp đánh nát quả núi nhỏ kia. Khí lạnh bao bọc thân hình Thi Vương, Hàn Băng hoàn toàn làm đông cứng thân thể Thi Vương, biến nó thành một tảng băng lớn.

Phong Phi Vân mang theo Thiên Tủy Binh Đảm đứng ở xa xa. Hắn hạ xuống trên lưng một con voi lớn với cánh dài. Nó đang bay giữa không trung, tránh lui ra rất xa. Trong đồng tử của hắn có ánh lửa bập bùng, giống như hai con Phượng Hoàng. Ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào dáng người yểu điệu của Hắc Bào Nữ Tử kia, giống như phải nhìn thấu hắc bào trên người nàng.

Rốt cuộc nàng là ai, vì sao phải giết ta ?

Sát khí trên người nàng thật sự quá đậm đặc, sát khí biến thành đao kiếm, nó chém cho cỏ cây trên đỉnh núi kia bị nghiền nát thành phấn mạt.

Chỉ một lời nàng liền hô lên tên của ta, hiển nhiên đã từng thấy ta. Hơn nữa nàng mặc hắc bào, không chỉ có để bao bọc toàn thân, che dấu tất cả tức giận, mà còn có thể đủ phong bế người khác dùng thần thức dò xét. Hiển nhiên thân phận của nàng cực kì đặc thù, không cho phép bất luận kẻ nào biết được.

Rốt cuộc nàng là ai, với ta có thù hận khó lường gì ?

Trong óc Phong Phi Vân xẹt qua những ý nghĩ này như tia chớp, rất khó đoán được thân phận của nàng. Căn cứ vào cấp bậc tu vi của nàng, Phong Phi Vân suy đoán chỉ có vài người lọt vào vòng đó. Ví dụ như Vu Thanh Họa của Ngự Thú Trai là hiềm nghi liền lớn nhất, nhưng mà lập tức điều này liền bị Phong Phi Vân phủ định. Bởi vì nữ nhân này tu vi mặc dù cường đại, nhưng đem so với Vu Thanh Họa lại vẫn còn có một tia chênh lệch. Hơn nữa Vu Thanh Họa mặc dù rất hận Phong Phi Vân, nhưng cũng không đuổi theo suốt hơn mười vạn dặm, đến tận khách sạn Linh Vực này mới động thủ.

- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!.

Tảng băng vô phương làm cho Thi Vương bị đông lại, nên nó bị nên vỡ tan rồi hắn xông ra ngoài. Nó lại lần nữa khởi xướng công kích về hướng Hắc Bào Nữ Tử kia. Bổ Thiên vội vàng khống chế nó, rồi nói:

- Phong Phi Vân mới là mục tiêu. Tối nay, ta muốn giết hắn để nổi danh.

Dù sao tên của Phong Phi Vân đều đã bị Hắc Bào Nữ Tử kia hô lên, Bổ Thiên cũng không buồn giấu diếm nữa.

Hắn lúc trước sở dĩ không gọi ra tên của Phong Phi Vân tên, đó là bởi vì hắn đã biết trên người Phong Phi Vân có kho của mười vạn miếng Linh Thạch, có thể so với tất cả của cải ở một tiên môn đại giáo truyền thừa từ thuở xa xưa. Hắn không muốn người khác cướp đoạt cùng hắn, cho nên giấu diếm. Hiện tại lại không cần thế nữa, dù sao thân phận của Phong Phi Vân đã hoàn toàn bại lộ.

Sau khi thân phận của Phong Phi Vân bại lộ, càng là dấy lên một cơn sóng lớn. Rất nhiều người đều thấy tâm huyết bắt đầu sôi sùng sục.

Bên ngoài khách sạn Linh Vực vô phương giữ được bình tĩnh, tựa như một giọt nước lạnh nhỏ vào trong vạc dầu, bắt đầu bùng cháy.

- Thì ra là Phong Phi Vân, thì ra là Phong Phi Vân. Yêu ma này đã mất tích hơn một năm, nay đã xuất hiện trở lại.

Một lái buôn eo tròn bụng phệ, đôi mắt đều phải trợn trừng như lòi ra từ trong khóe mắt.

Những người có tu vi thấp này, ai nấy đều rất kinh hãi. Dù sao, tiếng tăm của Phong Phi Vân thật sự quá lớn, thân phận cũng không phải tầm thường. Chỉ cần là một danh tiếng đương triều Thần Vương thì cũng đã đủ làm khiếp sợ rất nhiều người.

Mà một số nhân vật thực sự cường đại lại cũng có một loại dáng vẻ khác, ánh mắt đều rạng ngời, sáng quắc chói mắt. Điệu bộ nhìn Phong Phi Vân thật giống như là đang nhìn một tòa tiên quặng.

Người có thể xuất hiện ở loại vùng khỉ ho cò gáy như khách sạn Linh Vực này, bình thường lá gan đều rất lớn. Chỉ cần có lợi ích tuyệt đối, mặc dù là đương triều Tấn Đế thì bọn họ cũng dám động vào.

Cơ hồ mỗi người cũng biết, trên người Phong Phi Vân có một món của cải thật lớn, giàu đến địch quốc. Chỉ cần có thể thu được món gia tài này, là có thể thành lập được một tòa tiên môn đại giáo.