Linh Chu

Chương 1074: Trở lại đỉnh phong

Nói đến, chỉ cần nữ nhân này không tận lực chọc tới hắn, Phong Phi Vân cũng không phải một nam nhân lạt thủ tồi hoa.

Lục Nhân Nhân lại không biết một mảnh thẳng thắn thành khẩn của mình, ở trong lòng Phong Phi Vân lại đổi được hai chữ "Ngu xuẩn" .

Phong Phi Vân hảo tâm nhắc nhở:

- Xem ra ngươi là lần đầu tiên rời núi lịch lãm rèn luyện, còn không hiểu nhân tâm hiểm ác, loại chuyện ngươi có được U Lan Linh Nhãn về sau đừng nên nhắc đến trước mặt người khác, bằng không thì đối với ngươi không có chút chỗ tốt nào đâu.

Sau khi Phong Phi Vân tu luyện Kim Tàm Kinh thì khí chất đại biến, hơn nữa cũng đã khôi phục được bộ phận tu vị, hoàn toàn có thể che dấu tất cả dấu vết mình lưu lại, cho dù Lục Nhân Nhân có được U Lan Linh Nhãn, cũng không có khả năng nhìn thấu được hắn.

Lục Nhân Nhân thấy bộ dạng Phong Phi Vân nghiêm túc, không não còn mừng, nói:

- Bí mật U Lan Linh Nhãn này, ngoại trừ mấy vị thúc thúc, ta cũng chỉ nói qua với mình ngươi thôi, bởi vì... Bởi vì ta biết rõ ngươi nhất định không phải là một người tham lam.

- Ngân ngân.

Phong Phi Vân nở nụ cười hai tiếng, trong lòng càng thêm cảm thấy Lục Nhân Nhân dại dột buồn cười, mình mới chỉ biết nàng có một ngày thôi, nàng rõ ràng lại hoàn toàn không chút phòng bị mình, nếu để nàng biết rõ mình chính là tà ma Phong Phi Vân trong miệng nàng thì chỉ sợ nàng về sau nói chuyện cũng không được tự tin vậy nữa rồi .

Phong Phi Vân không hề để ý tới nàng, cũng ngồi xếp bằng bên cạnh một dòng suối nhỏ, chắp tay trước ngực, ánh mắt chậm rãi nhắm lại, đắm chìm ba mươi chín đạo thần thức vào trong thân thể, lưu lại một đạo thần thức thời khắc chú ý đến Lục Nhân Nhân, phòng bị Tà Đạo yêu nữ này thừa dịp chính mình tu luyện, đột nhiên ra tay với mình

Rất nhiều nữ nhân đều có thiên phú biểu diễn, các nàng nếu giả vờ rất tốt, coi như là thánh nhân cũng có thể bị lừa gạt, Phong Phi Vân đối với Lục Nhân Nhân tự nhiên cũng có đề phòng.

Phong Phi Vân đã lĩnh ngộ được hoàn toàn 1800 loại biến hóa của bức đầu tiên "Tằm Noãn đồ", hiện giờ bắt đầu chuyển hóa Tử Phủ linh khí trong thân thể thành Kim Tằm Phật Khí, một khi hoàn toàn chuyển hóa, vậy thì Phong Phi Vân có thể lập tức trở lại trạng thái đỉnh phong, coi như là cự phách đuổi đến, cũng có thể đánh một trận.

Ánh trăng nhô lên, dòng suối nhỏ chảy dài.

Phật khí màu vàng xuyên thẳng qua trong không khí, dung nhập dòng suối nhỏ, khiến nước suối cũng sinh ra một tầng kim mang nhàn nhạt, trên mặt nước tựa hồ như nở nộ ra hoa sen màu vàng.

Lục Nhân Nhân an vị ở chỗ cách Phong Phi Vân không xa, hai tay nâng má, mắt không nháy lấy một cái dõi xem hắn, lại có chút xem đến ngây dại, hồn nhiên quên mất mình cũng bị thương, nhưng nàng hiện giờ không thể nào tĩnh tâm tu luyện chữa thương được, chỉ muốn hảo hảo nhìn hắn, bởi vì nàng biết rõ đến sáng mai, hắnsẽ rời đi, có lẽ đời này cũng không thể nào gặp lại được nữa.

Nàng cũng không hoài nghi Phong Phi Vân tu luyện chính là Kim Tàm Kinh, dù sao Kim Tàm Kinh xuất thế mới chỉ mấy ngày thôi, coi như là lão tăng Phật môn có được thiên tư nghịch thiên cũng khó có khả năng trong vòng vài ngày liền lĩnh ngộ được loại Phật môn Thánh Điển Kim Tàm Kinh này, nam tử này trước mắt này còn trẻ như vậy, lại càng thêm không có khả năng.

Nàng chỉ cho rằng đây là một loại công pháp Phật môn nào đó Phong Phi Vân đã tu luyện từ nhỏ, cho nên Phật khí trên người mới mãnh liệt như thế.

Một đêm qua rất nhanh đi, Lục Nhân Nhân vậy mà nâng cái má cứ vậy ngủ đi, khóe miệng còn treo một tia độ cong nhàn nhạt, tựa hồ như đang gặp mộng đẹp gì đó

Phong Phi Vân tỉnh lại từ trong tu luyện, tinh khí thần cả người đều không giống lúc trước, tuy rằng ngồi ở chỗ kia, nhưng lại lộ ra không hề bận tâm, hồn nhiên tự nhiên, cho người một loại cảm giác yên lặng nói không nên lời.

Hắn đã triệt để chuyển hóa Tử Phủ linh khí trong cơ thể thành Kim Tằm Phật Khí, trong thân thể vàng chói, chung quanh thân thể Phật quang mờ mịt, mà ngay cả Yêu Ma chi huyết vẫn một mực rục rịch cũng trở nên ngoan ngoãn hơn.

Cảm giác mệt mỏi trong cơ thể hễ quét là sạch, tuy rằng suốt cả đêm đều tu luyện, nhưng tinh thần lại tốt đến thần kỳ.

Phong Phi Vân thu liễm Phật quang trên người, sau đó đứng lên, trong đan điền kim quang xán lạn, phật quang phổ chiếu, tựa như một mảnh hải dương màu vàng vậy

- Thiên Mệnh đệ lục trọng trung kỳ.

Phong Phi Vân trong lòng vui vẻ, không nghĩ đến sau khi chuyển hóa Tử Phủ linh khí thành Kim Tằm Phật Khí thì tu vị càng tiến một bước, đạt đến Thiên Mệnh đệ lục trọng trung kỳ, phải biết rằng sau khi đạt tới Thiên Mệnh đệ lục trọng, mỗi khi tiến thêm một bước đều dị thường gian nan, rất nhiều người hao phí trăm năm khổ tu, cũng chỉ có thể có một chút tiến bộ.

Phong Phi Vân đột phá đến Thiên Mệnh đệ lục trọng mới chỉ được vài ngày, không chỉ tu vị đã củng cố, lại có tiến thêm được một bước, đạt đến Thiên Mệnh đệ lục trọng trung kỳ, có thể thấy Kim Tàm Kinh thật sự không phải công pháp tu luyện bình thường.

Tiếp theo chính là lĩnh ngộ bức thứ hai "Ấu tằm đồ", bức tằm đồ này cao thâm hơn rất nhiều, chỉ riêng Phong Phi Vân quan sát được thôi thì hình thái biến hóa đã đạt hơn bảy nghìn loại, nhưng đó chỉ mới là một bộ phận biến hóa của tằm đồ thôi.

- Ồ, nàng rõ ràng ngủ rồi.

Phong Phi Vân trông thấy Lục Nhân Nhân ngủ hai tay chống lấy má, tư thế ngủ lười biếng, trong ngây thơ lại có vài phần mị thái, ngủ ngược lại có chút đáng yêu.

Thân là một Tà Đạo đệ tử, lại có thể ngủ trước mặt một nam tử xa lạ, Lục Nhân Nhân này quả thật không phải là thần kinh không ổn định bình thường, chỉ bằng nàng lại muốn nói báo thù cho muội muội.

Phong Phi Vân khôi phục thực lực, hơn nữa cảnh giới còn có chỗ đột phá, tâm tình thật tốt, đi tới, tiếng bước chân khiến Lục Nhân Nhân bừng tỉnh, nàng hai tay mềm nhũn, cái cằm rớt xuống đất, khiến cái cổ tuyết trắng hết sức nhỏ nhắn lóe lên một cái, sau đó liền vội vàng ngẩng đầu lên.

Mình lại ngủ thiếp đi.

Tu vi của nàng cũng là Thiên Mệnh đệ ngũ trọng, tuyệt đối xem như cường giả, tính cảnh giác cực cao, sao có thể ngủ quên ở chỗ này được, đã xong, đã xong, lần này khứu đại phát, không biết là lúc ngủ có nói mớ gì không nữa.

Nàng nhẹ nhàng cắn môi dưới, vuốt vuốt con mắt còn đang buồn ngủ, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng, chỉ dám từ trong khe hở ngón tay liếc nhìn Phong Phi Vân, sau khi nhìn thoáng qua, trên mặt liền lập tức hiện lên hai mảnh đỏ ửng, nếu để cho một ít Tà Đạo đệ tử Phổ Đà Sơn kia nhìn thấy bộ dáng này của Lục Nhân Nhân, chỉ sợ nguyên một đám đều sẽ rớt cả cằm xuống đất, cái này làm gì giống với lãnh diễm Tà La Sát của Phổ Đà Sơn chứ.

Phong Phi Vân dùng Kim Tằm Phật Khí ngưng tụ ra một quả đan dược ánh vàng rực rỡ, đưa cho Lục Nhân Nhân, nói:

- Nhân Nhân cô nương, đây là một quả Phật đan, sau khi ngươi ăn vào, thương thế trên người có lẽ sẽ khỏi hẳn, bởi vì tại hạ thật sự có chuyện quan trọng trên người, không thể không chạy vào sâu trong Thập Vạn Sơn Hà, bởi vậy không thể cùng Nhân Nhân cô nương rời núi rồi, nếu lần này may mắn không chết, tương lai ta có lẽ sẽ đến Phổ Đà Sơn bái phỏng một lần.