Liệp Diễm Giang Hồ Mộng Liệp Diễm Giang Hồ Mộng
Nếu bạn thấy Zing Audio hữu ích, hãy đăng ký kênh và chia sẻ ủng hộ Zing Audio nhé, Cảm ơn bạn <3

Zing Audio's Channel

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Đọc và nghe Audio bộ truyện Sắc Liệp Diễm Giang Hồ Mộng của tác giả Trần Khổ trên Zing Audio…

| truyen audio | truyen dich | truyencv

Đó là một truyền thuyết cổ xưa, truyền thuyết kể, trên trời khi ấy có mười mặt trời, ánh sáng tỏa ra như thiêu như đốt, sắp thiêu cháy cả mặt đất. Một thợ săn cường tráng tên là Hậu Nghệ đã dùng một cây cung bắn rụng chín trong mười mặt trời ấy xuống, cứu cho mặt đất khỏi một phen cháy rụi. Anh ta đã giành được danh dự và mỹ nữ. Tự cho mình là anh hùng bá chủ một phương, cuối cùng đến cả mỹ nữ tên gọi Hằng Nga cũng chán ghét anh ta, thà về một nơi tối tăm lạnh lẽo lẩn tránh cũng không thèm ở lại. Tất cả đều bởi người thợ săn được người đời gọi là anh hùng ấy là một người đàn ông chỉ có biết săn bắn, không hiểu chút nào những vui thú của cuộc sống. Một người phụ nữ nếu như chung sống cùng với người đàn ông như vậy, cái mà cô ta có được sẽ chỉ là sự cô đơn tẻ nhạt vĩnh hằng mà thôi. Nhiều năm trở lại đây, trong lòng ta luôn băn khoăn một câu hỏi: Vì sao anh ta phải bắn rụng chín mặt trời kia? Bầu trời cuối cùng chỉ còn lại một mặt trời, vầng mặt trời duy nhất còn lại ấy thật cô đơn biết bao! Cũng có thể người thợ săn ấy vốn dĩ đã là một con người không biết thế nào là cô đơn, bởi vì anh ta là anh hùng, mà anh hùng là người có thể chịu đựng sự cô đơn giỏi nhất. Anh ta chỉ biết loại bỏ chín mặt trời gây hại cho nhân gian và anh ta đã làm được, đồng thời còn nhận được sự tôn kính của người đời, thế nhưng anh ta lại hại chết chín mặt trời kia, cũng khiến cho mặt trời còn lại cuối cùng đó phải chịu đựng sự cô đơn đời đời kiếp kiếp.

Anh ta cũng đã hại người phụ nữ của chính anh ta. Vì anh ta quá nổi tiếng, hằng giờ hằng khắc đều có rất nhiều người đến xếp hàng mời anh ta đi săn. Cùng với việc anh ta bắn chết vô số sinh mệnh, thượng thiên cuối cùng đã mang đến cho anh ta một sự trừng phạt, đó chính là người vợ của anh ta chịu không nổi sự lạnh lùng đơn điệu của chuộc sống bên cạnh anh ta, đã chạy đến Nguyệt cung lạnh lẽo. Trên Nguyệt cung, chí ít cũng còn có một con thỏ trắng xinh xinh ở cùng cô ấy, chứ không phải một tảng đá vô cảm. Cần phải biết rằng, người chồng của Hằng Nga quả thật là một anh hùng. Ở nơi nàng sống cùng Hậu Nghệ, trong vòng một trăm dặm vuông, không có đến một con vật nào dám vào ra bén mảng. Chỉ cần có một tiếng động, mũi tên của chồng cô ấy sẽ lập tức vút theo, kết liễu sinh linh vô tâm xấu số. Anh ta hận người phụ nữ đã rời bỏ anh ta. Đêm đêm anh ta giương cung muốn bắn cả mặt trăng rơi xuống, nhưng mũi tên anh ta đã qúa nặng bởi nhuốm đầy máu tươi. Anh ta cũng hận vầng mặt trời cuối cùng bởi đã chiếu sáng cho mặt trăng ấy, anh ta phải bắn nốt vầng mặt trời ấy xuống, nhưng rốt cuộc anh ta đã không thành công. Con ngoan của ta, cho dù sau này con có trở thành một con người thế nào cũng tốt, chỉ có đừng làm anh hùng. Ta thà mong con làm một con quỷ người người ghét bỏ cũng không muốn con trở thành một anh hùng được người người tôn kính! Con phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình, con chính là con chứ không phải là người khác! Nếu muốn yêu con hãy yêu, muốn hận thì hãy hận, có yêu tất sẽ có hận, nhưng tất cả đều phải là ý muốn của con. Con không thể giống như người thợ săn kia, vì mối hận của thế nhân mà đi hủy hoại tình yêu của mặt trời. Con hãy thay ta tìm lại chín mặt trời kia, ta biết chín mặt trời ấy vẫn đang sinh tồn ở một góc tối tăm nào đó. Nếu như tìm không thấy thì con hãy tạo ra một truyền thuyết khác. Hãy nhớ kĩ lời ta dặn, con ngoan!Bàn tay chàng thanh niên khẽ vuốt qua đôi mắt mở trừng của lão nhân. Cặp mắt ông từ từ khép lại, vĩnh viễn ngủ sâu trong sơn động không ánh mặt trời. Chàng thanh niên dập đầu ba cái, lẳng lặng đứng dậy, thân hình cao to sừng sững, uy vũ lẫm lẫm khiếp người. Cha, con biết Người chính là vầng mặt trời cuối cùng đó. Con sẽ khiến cho những thợ săn đã bắn chết cha biết được thế nào là đau khổ bi ai. Con phải để cho họ thấy được sắc máu hồng mà cha truyền cho con, chỉ có huyết sắc chói lòa ấy mới là cảnh tượng hùng tráng nhất trên thế gian này! Chàng trai khẽ quay người bước ra. Khuôn mặt lạnh lùng trong bóng tối mờ mờ của sơn động lấp láy xạ quang hai luồng sáng màu đỏ máu.

Hoàn Sơn thôn. Đúng như ý nghĩa của cái tên, xung quanh thôn trang đều là núi. Từ khi khai thôn mở đất, người dân ở đây chủ yếu đều dựa vào săn bắn để mưu sinh, phong tục thuần hậu, không tranh chấp với đời. Ban ngày, Hoàn Sơn thôn trang lúc nào cũng tĩnh lặng. Đàn ông vào rừng săn bắn, phụ nữ lên nương trồng trọt, vì thế những đứa trẻ trong thôn đều được tự do chơi đùa. Săn bắn là nghề của cả thôn, cũng trở thành nếp sống tự bao đời. Bọn trẻ dù chơi trò gì cuối cùng cũng quay về đấu võ đánh vật. Lũ con trai từ nhỏ đã hình thành tinh thần thượng võ, hầu như cậu bé nào cũng thích đánh nhau, luôn mong muốn đánh cho kẻ khác phải phủ phục dưới đất xin tha, trở thành đầu lĩnh của lũ trẻ trong thôn, mới không uổng vì đã sống. Trong thôn lại có một quy định bất thành văn, hai bên tham gia đánh đấm, nếu có một bên nhận thua thì trận đấu sẽ lập tức kết thúc. Vì thế bọn trẻ có đánh nhau bao nhiêu, ngoài việc phải chịu những trận đau nhức cơ thể, thực ra cũng không có gì đáng ngại, chỉ cần về nhà nghỉ ngơi vài hôm là lại có thể đánh nhau tiếp được. Người lớn bây giờ hay trước đây đều trưởng thành từ đánh lộn, vì thế không hề phản đối trẻ con làm chuỵên đó, hơn nữa còn có thái độ "truyền thống tốt đẹp nên được phát huy". Do đó, đánh nhau của trẻ con cũng giống như săn bắn của người lớn, từ bao đời đã trở thành phương thức sống nhất quán của Hoàn Sơn thôn.Trưa nay, bọn trẻ lại gây ồn ào. Hoàn Sơn thôn đang tĩnh lặng, bỗng vang lên tiếng khóc: "Cầu xin các người, đừng có đánh nhị ca tôi!" Một cô bé chừng bảy tám tuổi đang bị một thằng bé chừng mười tuổi giữ chặt. Cô bé vừa giãy giụa vừa khóc gào: "Thủy Ngưu ca, huynh hãy thả tôi ra, tôi phải đi cứu nhị ca!" Thằng bé không thả, chỉ hất hàm: "Tiểu Nguyệt xem, nhị ca muội sẽ không sao đâu, chỉ cần nó nhận thua, Tứ Cẩu và Đại Phong sẽ tha cho nó ngay." Tiểu Nguyệt vẫm tìm cách vùng ra: "Nhưng, nhị ca sẽ không nhận thua đâu!" Trước mắt hai đứa bé, một đám con trai hai ba đứa đánh nhau tùm lum, chỉ thấy hai đứa chừng mười tuổi đang ghì một cậu bé khoảng tám chín tuổi xuống đất, một đứa trong lên tiếng: "Đại Hải, ngươi phục hay không?" Đứa bé bị ghì xuống đất giãy giụa tức tối: "Bọn mày bắt nạt muội muội ta, cướp diều của nó làm nó khóc. Không xin lỗi nó, tao không để yên đâu!" Thằng bé cố giãy lên mấy lần nhưng bị hai đứa to hơn hẳn đè lên, thật khó mà thoát ra. Vùng vẫy một lúc, Đại Hải vẻ như đã mệt, dần dần nằm im. Đại Phong nói: "Phục chưa?" "Đừng hòng!" Đại Hải trừng mắt nhìn, quay đầu sang một bên. Thằng bé thứ hai tên gọi Tứ Cẩu nói: "Được lắm!" "Đương nhiên là được." Một giọng khác vang lên làm cho bọn trẻ giật thót mình. Tiểu Nguyệt mừng rỡ hét lên: "Đại ca!" 

Một thằng bé đi lại chỗ dám đánh nhau. Thằng bé này dường như dinh dưỡng không được tốt lắm nên người khẳng khiu, nhưng đôi mắt lại rất sáng. Nó nhìn ba đứa đang đánh nhau, rồi nhìn Thủy Ngưu nói: "Bỏ tiểu muội ta ra!" Thủy Ngưu buông tay, Tiểu Nguyệt lao vào lòng Hy Bình như một con thỏ, mếu máo: "Đại ca, chúng nó bắt nạt Nguyệt nhi, còn đánh nhị ca nữa, huynh mau bảo chúng đừng đánh nhị ca nữa đi!" Hy Bình dùng bàn tay gầy guộc lau nước mắt cho Tiểu Nguyệt, nói: "Đại Hải sẽ không sao đâu, nam tử hán đánh nhau là chuyện bình thường. Ngoan nào, đừng khóc nữa! Đợi lát nữa đại ca sẽ bắt bọn chúng phải xin muội tha lỗi, được không nào?" Tiểu Nguyệt không khóc nữa, liền nhoẻn cười ngay. "Tiểu muội ngoan, đứng sang một bên, đại ca sẽ chút giận cho muội." Thằng bé nói rồi đi đến phía ba đứa kia, gằn giọng: "Tứ Cẩu, Đại Phong, thả đệ đệ tao ra, có gan thì hãy đánh với tao đây!" "Đánh với mày thì đánh, dám một mình thách đấu à? Hôm nay bọn tao sẽ cho mày phải bò lê bò càng." "Đừng có nói khoác, đợi đến lúc nước mắt nước mũi chảy xuống đất, bọn mày mới biết thế nào là lợi hại. Lại đây! Thả đệ đệ tao ra!" Chưa nói xong, thằng bé đột nhiên chạy đến, đá vào bụng dưới của Đại Phong một phát thật mạnh, làm cho nó ngã lăn ra một bên kêu ầm ĩ, sau đó lại lao ngay đến Tứ Cẩu đang buông Đại Hải chuẩn bị nhổm dậy, cưỡi lên người nó, hai tay liên tục đấm, đánh cho Tứ Cẩu mặt mũi tím bầm. Vừa đấm vừa nói to: "Phục chưa?" Tứ Cẩu quay cuồng cố vùng ra: "Không phục, mày đánh lén, bọn tao vẫn chưa chuẩn bị xong, mày
"
Bụp, bụp!" Lại hai đấm nữa, Tứ Cẩu gào lên: "Hy Bình, tao phục rồi, tao thua, lần này tao nhận thua rồi." Thằng bé tên Hy Bình cười: "Lần này còn tạm được, thua thì bảo là thua đi! Việc gì phải kiếm cớ?" Hy Bình đứng dậy, nói: "Đại Phong, mày la đủ chưa? Nếu không chết được thì hãy xin lỗi muội muội tao đi. Còn nữa, sau này đừng có bắt nạt con gái, làm mất mặt cả bọn đàn ông chúng ta!" Đại Phong đã được Thủy Ngưu đỡ dậy, nhìn Hy Bình hằn học: "Hy Bình, mày nhớ đấy, lần sau tao thề sẽ bắt mày phải quỳ xuống lạy van cho xem!" Hy Bình quay sang Đại Phong làm mặt xấu, chế diễu: "Nhớ lắm, tao nhớ rồi, đây là lần thứ ba mươi sáu mày thề rồi đấy." Đại Phong mặt đỏ bừng, miệng lắp bắp: "Mày…mày…" Hy Bình cười vang: "Tao rất tốt, không phải nói nhiều, hì hì!" Nói rồi quay người dắt Tiểu Nguyệt, nói: "Muội muội, đệ đệ, chúng ta về nhà thôi!" Ba huynh đệ nhảy nhót đi về nhà, Hy Bình cất tiếng hát nghêo ngao: "Ta tả quyền xuất, hữu quyền xuất, rồi lại liên hoàn xuất cước, đánh cho ngươi thành một con lợn béo…" Đột nhiên nó dừng lại quay sang Đại Hải: "Đệ chẳng bao giờ đánh nhau cả, sao hôm nay lại gây sự với bọn nó thế?" Đại Hải nghiến răng: "Đại ca, bọn nó làm mất diều của Tiểu Nguyệt, đệ mới đánh với chúng nó." Hy Bình lên giọng đàn anh: "Ngốc tử, bọn nó hai ba đứa, đứa nào cũng lớn hơn đệ, đệ làm sao đánh lại bọn nó được! Đệ là một đứa trẻ ngoan, không biết đánh nhau, sau này có đánh nhau hãy tìm đại ca, đảm bảo đệ không bị thua thiệt đâu." Nói rồi vênh mặt lên trời dương dương tự đắc. Đại Hải ấp úng: "Nhưng, đệ thấy khi nãy đại ca không.không được quanh minh chính đại lắm.

Hy Bình nghe thế, nhảy phốc lên gõ ngay vào trán Đại Hải, hét vào mặt nó: "Cái gì? Cái gì là quang minh chính đại? Đồ ngốc! Bọn nó đứa nào cũng to hơn tao, mày bảo tao quanh minh chính đại đánh nhau với bọn nó à? Hây, quang minh chính đại là cái gì chứ? Có làm mày hả giận không? Có giúp mày chiến thắng không? Đối với Hoàng Hy bình tao, đánh ngã đối phương mới là quan trọng nhất, mà muốn đánh ngã đối phương, phải có mưu. Đây gọi là trí dũng song toàn, hiểu chưa?" Đại Hải trợn mắt: "Lại còn không." thấy Hy Bình lại chuẩn bị gõ đầu nó, vội sửa lời ngay: "Hiểu rồi, hiểu rồi!" Hy Bình lườm nhị đệ một cái, vòng qua nắm tay Tiểu Nguyệt: "Được rồi, Nguyệt Nhi, muội không phải buồn như thế, về nhà đại ca sẽ làm một cái diều khác cho muội, giống hệt cái Kim ngưu của muội, được không?" Tiểu Nguyệt hớn hở: "Muội muốn kiểu bươm bướm." "Được rồi! Bươm bướm, bươm bướm, gió thổi, gió thổi, bươm bướm bay, bay ra từ những khóm hoa, bay lên trời cao, bay vào trong giấc mơ của muội muội ta." . Mặt trời đã dần dần ngả bóng. Dưới ánh hoàng hôn, Hoàn Sơn thôn càng vắng vẻ yên tĩnh. Sơn thôn có hơn hai trăm hộ dân. Ngoài gia đình trưởng thôn, hộ tương đối sung túc nhất có lẽ là Hoàng Dương gia. Hoàng Dương dáng người cao gầy, lúc nào cũng tươi cười hòa ái, khiến người ta vừa thấy là đã muốn thân thiết. Ông là người có học vấn nhất, cũng là đại phu duy nhất ở Hoàn Sơn thôn này. 
Hoàng Dương mới mười lăm tuồi đã rời thôn trang ra ngoài, va chạm rất nhiều. Lưu lạc suốt một thời gian dài, mười năm trước, Hoàng Dương đột nhiên quay về, còn dẫn theo một người vợ và một cậu con trai nhỏ. Người trong thôn trang ai cũng cảm thấy Hoàng Dương quả là rất có tiền đồ. Vợ của Hoàng Dương tên gọi Xuân Yến. Lúc họ mới trở về, già trẻ gái trai trong thôn đến thăm, thấy ngoại hình Xuân Yến, ai nấy đều giật mình kinh ngạc. Tiên nữ hạ phàm. ở đâu ra lại có người đẹp thế không biết! Năm tháng trôi nhanh, Xuân Yến năm nay cũng đã hơn ba mươi, đã có ba đứa con, chính là ba huynh muội Hoàng Hy Bình. Có điều, nhan sắc của cô vẫn lộng lẫy như ngày nào, thậm chí giờ còn thêm cả vẻ thành thục. Thật không tưởng tượng nổi trong sơn thôn quạnh quẽ này lại có một một thôn nữ xinh đẹp nhường ấy! Trung phụ xinh đẹp hạnh phúc ấy lúc này đang đứng ở cổng nhà nhìn vào trong thôn. Trong nhà bỗng có một giọng trầm ấm truyền ra: "Yến muội, các con vẫn chưa về sao?" "Ài." Rồi giọng của cô đột nhiên lại cất lên: "Thấy rồi, chúng đang đi về." Ba đứa trẻ chạy một mạch đến trước mặt Xuân Yến. Tiểu Nguyệt ngả mạnh vào lòng mẹ, giọng nũng nịu: "Mẹ!", Hy Bình và Đại Hải cũng hớn hở lên tiếng: "Mẹ!" Xuân Yến trợn mắt: "Hy Bình, con lại đánh nhau rồi phải không?" Hy Bình nói: "Mẹ, bọn chúng bắt nạt Đại Hải và Tiểu Nguyệt, con mới đánh chúng nó." Xuân Yến nhìn Đại Hải đang len lén đứng im, nói: "Đại Hải, con cũng đi đánh nhau sao?" Đại Hải cúi đầu xuống không nói gì. Hy Bình nói: "Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, Đại Hải không đi đánh nhau cùng con, mà là bị người ta đánh. Mẹ thử nghĩ mà xem! Thường ngày nó ngoan thế, sao lại đi đánh nhau cơ chứ? Không bị người khác đánh đã là đại phúc rồi, hây!" Nói rồi, nó lắc lắc cái đầu nhỏ của mình. Xuân Yến nhìn bộ dạng của đứa con cả, bất giác bật cười: "Thôi được rồi, đánh thì cũng đánh rồi, không sao là được, vào nhà chuẩn bị ăn cơm." Ở bàn ăn, Hoàng Dương dặn dò: "Ngày mai cha phải lên núi hái thuốc, ba con phải nghe lời mẹ đấy." Hy Bình hăng hái: "Chúng con vẫn luôn nghe lời mẹ mà." Rồi nó trợn to mắt lên, nói: "Cha, con cũng đi hái thuốc với cha nhé!" Hoàng Dương nhìn đứa con nhiều chuyện, cười nhẹ: "Ngày mai con không phải đánh nhau nữa sao?" Hy Bình gãi đầu: "Con quyết định cho mình nghỉ ngơi mấy ngày." Hoàng Dương chau mày: "Nghỉ à? Con coi đánh nhau là cái gì?" Hy Bình thẳng thắn: "Rèn luyện thân thể!" Hoàng Dương quả thật bị nó đánh bại, nói: "Thôi được! Ngày mai đi cùng cha." Hy Bình reo lên: "Vạn tuế!" Rồi gắp một miếng thịt cho Hoàng Dương, giọng cảm kích: "Cảm ơn cha, đây là con hiếu kính với cha. Cha đừng khách khí!" Hoàng Dương nhìn miếng thức ăn, quát lên: "Thằng ranh, gắp cho ta cái gì thế?" Tiểu Nguyệt giọng ròn tan: "Mồng gà!" Hoàng Dương gầm gừ: "Tức chết đi được!

Email: zingaudio.net@gmail.com
Website: https://zingaudio.net
Fanpage: https://www.facebook.com/zingaudionet

Chương mới nhất
Danh Sách Chương
Bình luận
Truyện cùng thể loại