[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 578: Diễn Ra Một Màn Không Ai Tin Nổi!

Người dịch: Tài

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

Roi dài nơi tay, thiên hạ ta có.

Đặc biệt, đây còn là cây roi do Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương huyễn hóa mà thành, uy lực khỏi phải bàn, kinh thiên động địa, trên thế gian này không có gì mà hắn không thể dạy dỗ.

Dáng dấp cuồng bạo của Liễu Ngân càng làm Lâm Phàm cảm thấy hưng phấn.

Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương cũng rất hưng phấn, mỏi mòn chờ đợi trong thời gian dài như vậy, rốt cuộc cũng có thể dạy dỗ một cao thủ chân chính.

-Súc sinh, ngươi sẽ chết không được tử tế.

Liễu Ngân tức giận gào thét, hắn vô cùng chua xót, không nghĩ tới có ngày mình phải chịu khuất nhục như thế này.

Bản thân là Đại sư huynh ở Vân Tông, chính là thần tượng trong lòng tất cả đệ tử, là sự lựa chọn tốt nhất cho vị trí tông chủ tương lai, vậy mà bây giờ, lại có thể chết yểu trong tay Nhân tộc này.

Hắn muốn phản kháng, nhưng thân thể lại bán đứng hắn, thậm chí, điều làm cho hắn càng khuất nhục chính là cơ thể lại phát ra cảm giác thoải mái.

Vô liêm sỉ! Thật sự vô liêm sỉ!

Lâm Phàm khẽ lắc cổ tay, roi dài khẽ đung đưa, tạo nên từng trận gợn sóng trong không khí, nó dường như có sinh mệnh, đầu như đầu rắn, linh tính mười phần.

-Dừng tay aaa!

Liễu Ngân bị dọa từ kinh hãi đến biến sắc, hắn không ngờ tên này lại dám cởi quần của hắn.

-Không tệ lắm, trắng như tuyết lại có tính đàn hồi tốt nữa.

Lâm Phàm sớm vốn không lạ gì với mấy thứ này, bất quá, đối với cái mông nhỏ của Liễu Ngân, vẫn không nhịn được khen ngợi vài câu.

Đùng!

Một roi liền đánh trên mông Liễu Ngân, dấu ấn lập tức xuất hiện, một lằn màu đỏ xuất hiện.

-A!

Liễu Ngân kêu thảm một tiếng, đó không chỉ là đau đớn mà còn xấu hổ vô tận.

-Có phục hay không? Ngươi biết mình sai chưa?

-Dù ngươi có giết ta, ta cũng không khuất phục!

Liễu Ngân trợn mắt, rống giận, hai mắt lại ra vẻ không tin lời mình nói lắm.

Hắn không thể tin được là tên Nhân tộc lại dám động thủ.

Loại chuyện khuất nhục như vậy mà cũng xuống tay, đây là biến thái cỡ nào a.

-Oh, lại còn mạnh miệng, bất quá, những người ta từng dạy dỗ, lúc đầu cũng như ngươi vậy đó, nhưng kết cục thì đều giống nhau, ngươi cũng sẽ như vậy.

Lâm Phàm cười haha, nói.

Trong chớp mắt, tinh thần khí đạt đến đỉnh phong.

Chế độ dạy dỗ trong nháy mắt được kích hoạt.

Một roi ra, Liễu Ngân trực tiếp quất bay lên không trung.

Hoa thức khởi động.

Lăng không mở.

Tầm nhìn 360 độ, không góc chết, mở.

Khắp nơi đều là bóng roi, khí tức bành trướng, vẻ mặt Liễu Ngân vô cùng thê thảm.

-Có phục hay không?

-Ngươi….ngươi….

Nội tâm Liễu Ngân ào ào như sóng lớn, dângv không dứt, liên tục lung lay.

Hắn muốn gào thét, nhưng hiện tại, không có cách nào mở miệng.

Hắn phát hiện, nội tâm của mình đang thay đổi.

Một cảm giác khác thường tràn ngập trong thâm tâm, thậm chí hắn lại có cảm giác thoải mái nữa.

-Làm sao có khả năng, không thể a, sao ta lại có cảm giác như vậy.

-Nhưng tại sao ta vẫn cảm thấy nó thoải mái, không muốn dừng lại.

………….

Mỗi một lần dạy dỗ một ai đó, Lâm Phàm đều tự an ủi mình, tất cả những điều này đều là vì cứu vớt những con cừu non lầm đường lạc lối, tuyệt đối không phải vì thảo mãn sự biến thái trong lòng mình.

Gánh nặng của những con cừu này, đại gia ta từ bị mà gánh dùm thôi.

……….

Bên ngoài Động Thiên.

Các đệ tử Vân Tông hai mặt nhìn nhau, bọn họ không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hiện giờ, họ không còn nhìn thấy tình huống bên trong nữa.

Giữa Đại sư huynh và tên Nhân tộc đến cùng đang xảy ra chuyện gì?

Trong lòng bọn họ nghi hoặc vô cùng nhưng cũng không thể làm gì.

-Tông chủ, Động Thiên này rất kì lạ, có thể ngăn cách sự dò xét của chúng ta.

Mộng Hằng Thiên kinh ngạc nói.

Tu vi của Nhân tộc này tuy mạnh nhưng không bằng bọn họ, vậy mà Động Thiên lại có thể ngăn cách tất cả, điều này khiến cho bọn họ có chút không tin.

Vân Tông tông chủ hờ hững đáp:

-Động Thiên này đã trải qua lôi kiếp mạnh mẽ, cho dù là Động Thiên đại đạo của ta cũng không thể sánh bằng, có thể ngăn cách sự tra xét của chúng ta thì cũng bình thường.

-A! Tông chủ, Động Thiên ngài đã trải qua 188 cái bão táp linh khí rồi.

Mộng Hằng Thiên không dám tin.

Chuyện đó là không thể nào!

Tông chủ chỉ cười, không nói thèm gì, nhưng chăm chú nhìn Động Thiên phía trước, muốn nhìn Động Thiên này cuối cùng mạnh đến cỡ nào.

Tất cả mọi người đều đang đợi.

Bọn họ không biết kết quả cuối cùng sẽ là gì, cũng không biết bên trong đó xãy ra chuyện gì.

Nếu như để bọn họn biết Đại sư huynh mà họ vô cùng sùng bái đang ở trong đó chịu đủ loại hành hạ, tuyệt đối sẽ kinh sợ đến ngu người.

Vù…..

Một tiếng nổ vang, Động Thiên tiêu tan.

Tấy cả mọi người mở to mắt, trong lòng vô cùng hiếu kì.

Giây phút Động Thiên tiêu tán, Vân Tông tông chủ cảm nhận được hai cổ hơi thở, trên mặt khẽ nở nụ cười.

-Hai người họ đều không sao.

Các đệ tử vây xem hô lên.

Hai bóng người đứng đó, không nhúc nhích.

Lâm Phàm mỉm cười hờ hững, hai tay chắp sau lưng, trong mắt lóe lên ánh sáng.

Liễu Ngân đứng bên cạnh, mặt không cảm xúc, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

-Tính huống thế nào?

-Đại sư huynh cùng Nhân tộc sao lại đứng như tượng thế?

-Ai nha, thật kì quái, không biết bên trong Động Thiên kia rốt cục xãy ra chuyện gì?

Vân Tông tông chủ cũng thoáng nghi hoặc.

-Liễu Ngân, ngươi vì vị trí tông chủ mà kết bè kéo cánh, thu mua các sư đệ sư muộ để giúp ngươi cạnh tranh, vì đó mà quên rằng bên ngoài, các chủng tộc của Đại Thiên thế giới đang bị Cổ Tộc chèn ép, ngươi có biết sai chưa?

Lâm Phàm lạnh nhạt mở miệng, hỏi một vấn đề khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

-Nhân tộc này chẳng lẽ đã bị Đại sư huynh đánh đến đâu fosc bị choáng váng rồi hay sao, lúc nào rồi mà còn hỏi những vấn đề này chứ.

-Ai biết, Đại sư huynh đến cùng là làm sao vậy?

…………

Trong Động Thiên, Lâm Phàm đối với lần dạy dỗ này vô cùng thỏa mãn, mà Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương càng thỏa mãn hơn, cả người đều cảm thấy lâng lâng.

Cái cảm giác này, quá tuyệt vời.

Thân thể của cường giả, đi qua tay mình, thật là thoải mái, thật thống khoái.

Mà một màn tiếp theo làm cho mọi người có chút không tin.

Liễu Ngân vù một cái quỳ trên mặt đất, lệ rơi đầy mặt, đem đầu chôn sâu trong đất, vô cùng đau đớn mà quát:

-Ta sai rồi.

Ngay khi thốt ra ba chữ này, mọi người của Vân Tông cảm thấy trời đất đảo điên.

-Làm sao có khả năng? Đại sư huynh vậy mà quỳ xuống nhận lỗi?

-Ta bị hoa mắt hay sao? Không lẽ nhận nhầm người rồi?

-Rốt cuộc là Đại sư huynh đã cùng Nhân tộc nói những gì?

Không chỉ chúng đệ tử khiếp sợ mà đám người Tông chủ cũng kinh sợ đến mức biến sắc.

Nếu như không phải người trước mắt vẫn có khí tức của Liễu Ngân thì hắn nhất định sẽ cho rằng người này là giả.

-Tông chủ, chuyện này.......

Mộng Hằng Thiên có chút đần độn nhìn Tông chủ.

-Chỉ sợ, khi Liễu Ngân ở trong Động Thiên đã trải qua cái gì đó, bất quá thì chuyện này cũng tốt, đây mới giống với Liễu Ngân ban đầu mà ta biết.

Đại sư huynh quỳ xuống nhận sai, tuy không làm mất mặt Vân Tông, nhưng tình cảnh này, Vân Tông tông chủ cũng không muốn nhìn thấy.

-Ngươi sai, ngươi đã tổn thương những đệ tử sùng bái ngươi, nên hiện tại nhận sai, từ nay về sao, hãy tu tâm dưỡng tính, cố gắng làm người, nghe không?

Lâm Phàm giờ khắc này như một trưởng giả, dạy dỗ con cháu của mình.

Liễu Ngân đứng lên, sau đó nhìn về phía các đệ tử.

Những đệ tử kia cũng đần độn nhìn lại hắn.

Bọn họ phát hiện thế giới này như đã thay đổi, mà điều đó lại làm họ không dám tin tưởng.