[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 506: Ta Muốn Bắt Đầu Âm Mưu

Nhóm: Vạn Yên Chi Sào.

Một vài bức hình ảnh giống như hoa tuyết nứt ra, sau đó tiêu tan.

- Một câu chuyện thật thê thảm.

Lúc này Lâm Phàm chỉ có một ý nghĩ, cuộc đời của Tuyệt Vọng Hầu thật sự đủ thảm, hơn nữa tình tiết này cũng có chút thương cảm.

Tình yêu thuần khiết như vậy, cuối cùng lại biến thành… Tuy đứa bé cùng với người trưởng thành, thế nhưng tình yêu không có biên giới.

Ngay lúc ánh mắt Lâm Phàm toát ra vẻ thương cảm, liền bị cảnh tượng phía trước hấp dẫn.

Ở trong không gian đen kịt kia, một bóng người nằm nhoài ra ở chỗ này, sau đó lắc lư trái phải, nũng nịu ngại ngùng.

- Không muốn, không muốn...

Thanh âm này có chút khàn khàn, thật giống như là vừa trải qua một trận hoảng sợ, dẫn đến tinh thần bất ổn, cuối cùng bản thân bị lạc lối.

Lâm Phàm vừa bắt đầu còn không biết rốt cuộc là ai, nhưng khi thấy khuôn mặt kia, nhất thời nở nụ cười, hơn nữa còn cười rất hài lòng.

- Cổ Khiếu!

Lâm Phàm không nghĩ tới chính mình lại có vận khí tốt như vậy, lại có thể gặp phải Cổ Khiếu, lúc này Cổ Khiếu một vẻ mặt tuyệt vọng, hiện ra nhưng đã chìm đắm ở trong Tuyệt Vọng lĩnh vực củaTuyệt Vọng Hầu.

- Này, người bạn nhỏ.

Lâm Phàm hướng về Cổ Khiếu hô vài tiếng, nhưng Cổ Khiếu dường như không nghe thấy, vẫn đang kêu lên sợ hãi, một tròng mắt hung ác, tối tăm u ám, thần thức đều bị Tuyệt Vọng lĩnh vực cắn nuốt mất rồi.

Lâm Phàm còn đang suy nghĩ nên làm sao để giết chết Cổ Khiếu, nhưng nhìn tình huống hiện tại, căn bản là không cần nghĩ, trực tiếp giết chết là được rồi.

Đi tới bên người Cổ Khiếu, Lâm Phàm đá vào cái mông đang vểnh cao của hắn, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Lâm Phàm ngược lại đang mở cờ trong bụng.

- Nên làm sao sử dụng phế vật này cho tốt nhất đây? Hơn nữa còn làm đến không có sơ hở nào.

Lâm Phàm sờ cằm, từ từ suy nghĩ, sau đó linh quang lóe lên, liền có biện pháp.

- Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương, đi ra.

- Chủ nhân.

Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương đầu trọc trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm, cung kính chào hỏi, sau đó nhìn tới Cổ Khiếu, tròng mắt long lanh thuần khiết của Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương đột nhiên lập loè ra một đạo tinh quang khát khao khó nhịn.

- Cố gắng dạy dỗ hắn.

Lâm Phàm trong lòng đã có những âm mưu hoàn chỉnh.

Để có thể tạo ra ảnh hưởng to lớn nhất trước mặt sinh linh của chủng tộc các giới, Lâm Phàm rơi vào một phen khó xử, làm sao có thể khiến Cổ Khiếu dễ dàng bỏ xuống đây.

- Vâng.

Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương kích động nói, sau đó nhìn về phía Cổ Khiếu, liếm môi một cái, khiến người ta không rét mà run.

Đem Cổ Khiếu giao cho Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương, Lâm Phàm rất yên tâm, có Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương ở đây, lúc này sẽ không có vấn đề gì.

Dưới sự huấn luyện tàn ác vô nhân đạo, thế gian vạn vật đều muốn thần phục dưới roi dài của Lôi Đình Điều Giáo Pháp Vương.

...

- Ồ, Tuyệt Vọng Hầu chạy đi đâu rồi.

Lâm Phàm thấy tình huống hiện tại không tốt, liền tìm kiếm hình bóng Tuyệt Vọng Hầu.

Từ trong này muốn rời khỏi Tuyệt Vọng lĩnh vực, nhất định phải tìm được Tuyệt Vọng Hầu.

Lúc này, một thanh âm đứt quãng từ xa truyền lại, Lâm Phàm vừa nghe xong không có chút do dự, liền vụt lên từ mặt đất, hướng về phương xa chạy đi.

Thanh âm kia chính là của Tuyệt Vọng Hầu.

Đuổi theo âm thanh này, Lâm Phàm rất nhanh liền tìm tới Tuyệt Vọng Hầu.

Lúc này Tuyệt Vọng Hầu quỳ ở đó, ôm Long Huyền trong lồng ngực, gương mặt tuyệt vọng kia đúng là khiến người ta có chút không đành lòng.

- Long Huyền, đừng rời bỏ ta...

Tuyệt Vọng Hầu lẩm bẩm, giống như xác chết di động vậy, ánh mắt lờ mờ vô thần, không còn băng lãnh như lúc trước nữa, giờ phút này càng như một người đáng thương mất đi tất cả.

- Ai...

Ở một khắc Lâm Phàm xuất hiện, Tuyệt Vọng Hầu lộ ra gương mặt tuyệt vọng, nhìn về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm đối diện với ánh mắt của Tuyệt Vọng Hầu, nội tâm đột nhiên run lên, sau đó mạnh mẽ trấn định lại, vào lúc này làm sao có thể căng thẳng được.

Huống hồ Lâm Phàm biết thực lực bây giờ củaTuyệt Vọng Hầu, chính mình tuyệt đối không thể đánh lại, có điều thời điểm nhìn thấy những hình ảnh kia, trong lòng Lâm Phàm lại có một biện pháp.

Mặc kệ có thành hay không, cũng phải thử một lần mới được.

- Ngươi đã từng thấy ta.

Lâm Phàm nói.

- Ngươi là tên Nhân tộc kia.

Tuyệt Vọng Hầu nhớ lại, sau đó cúi đầu, nhìn Long Huyền.

- Không sai, ta chính là Nhân Tộc lúc đó, ngươi đã không muốn rời khỏi hắn, ta có thể giúp ngươi.

Lâm Phàm nói.

- Không thể, không thể, ta bị Chí Cao khống chế, không ai có thể giúp ta, không có bất kỳ người nào.

Tuyệt Vọng Hầu chất phác lắc đầu, sau đó biến sắc, hình như thần trí điên cuồng.

- Đúng rồi, nơi này làm sao cho phép những người khác xuất hiện, các ngươi đều phải chết, đều phải chết.

Tuyệt Vọng Hầu trở lại vẻ mặt không cảm xúc vốn có, sau đó đột nhiên trở nên hung ác, hướng về Lâm Phàm tức giận gầm thét.

Lâm Phàm nhìn thấy Tuyệt Vọng Hầu đột nhiên nổi điên, tinh thần đông cứng lại, linh cảm không ổn, sau đó vội vàng nói.

- Không thử một lần làm sao biết có tác dụng hay không, hay là ngươi căn bản không muốn ở bên Long Huyền, ngươi không nỡ từ bỏ tất cả mọi thứ ngươi đang nắm giữ.

Lâm Phàm nói.

- Im miệng, ngươi - một tên Nhân tộc thì biết cái gì.

Tuyệt Vọng Hầu hai mắt đỏ ngầu nhìn thẳng Lâm Phàm, dường như chỉ cần Lâm Phàm còn dám nói một câu nữa, hắn sẽ không chút do dự đem Lâm Phàm chém chết.

- Ta biết, ta hiểu, nếu như ngươi không muốn mất đi Long Huyền, như vậy ngươi nhất định phải tin tưởng ta, bằng không chậm trễ nữa thì cho dù ngươi có giết chết tất cả mọi người đi chăng nữa hắn cũng sẽ không trở về, mà ngươi vĩnh viễn cũng không thấy được hắn.

Lâm Phàm nói.

Lúc này Lâm Phàm, đem tất cả tình tiết máu chó đã từng xem qua trên kịch truyền hình, đều nhớ lại, cuối cùng chỉ có một biện pháp này.

Bất luận BOSS phản diện nào, nếu như hắn đã để ý ai đó, thì sẽ không điên cuồng giết người.

Đặc biệt là người hắn lưu tâm, lúc rời đi, muốn giữ lại, sẽ tăng đến đỉnh điểm, chỉ cần đem người hắn lưu tâm, vĩnh viễn lưu lại, bất cứ chuyện gì đều nguyện ý làm.

Lâm Phàm hiện tại đang đánh cược, có điều nhìn vẻ mặt Tuyệt Vọng Hầu lúc này, Lâm Phàm cũng rõ ràng, phương pháp này tính thành công rất cao.

Tuyệt Vọng Hầu nhìn Lâm Phàm, không nói lời nào, chỉ yên lặng đứng nhìn.

- Thiên Địa Dung Lô, đi ra.

Trong chớp mắt, “Thiên Địa Dung Lô” xuất hiện ở bên trong Tuyệt Vọng lĩnh vực.

- Đây là một món bảo vật quý giá có thể luyện hóa tất cả mọi thứ, nếu như ngươi cùng Long Huyền đi vào, ta có thể mang luyện hóa các ngươi thành khí linh, hai người các ngươi cùng tồn tại một thể, vĩnh viễn đều sẽ không ly biệt, cho dù là lực khống chế của cổ tộc Chí Cao cũng không thể gây trở ngại.

Lâm Phàm nói.

Hiện tại sức mạnh “Phi Thiên” rất mạnh, thế nhưng chung quy lại không có cấp bậc, nếu như đem Long Huyền cùng Tuyệt Vọng Hầu luyện hóa thành khí linh, cho vào bên trong “Phi Thiên”, tất nhiên có thể làm cho “Phi Thiên” triệt để bùng nổ ra hết thảy sức mạnh.

- Vĩnh viễn đều sẽ không ly biệt, vĩnh viễn thoát ly khỏi khổ ải, vĩnh viễn thoát khỏi sự khống chế của Chí Cao.

Tuyệt Vọng Hầu nhìn “Thiên Địa Dung Lô”, mặt không hề cảm xúc lẩm bẩm.

- Ha ha.

Lúc này, Tuyệt Vọng Hầu đứng lên, cánh tay gầy yếu, trực tiếp ôm Long Huyền lên.

- Long Huyền chết rồi, ta muốn đi cùng hắn, nhưng ngay cả quyền tự sát ta cũng không có, mặc kệ ngươi muốn làm gì, cho dù có chết, chỉ cần có thể ở cùng Long Huyền thì có gì đáng sợ, quyền thế ngập trời, có sức mạnh vô hạn thì đã làm sao, cũng không thể sánh nổi một cọng tóc gáy của Long Huyền, hắn tìm đến ta, ta biết hắn không có vứt bỏ ta, ta chửi rủa hắn, nhục nhã hắn, chỉ muốn hắn rời bỏ ta, không muốn bị Chí Cao khủng bố kia khống chế, đáng tiếc tuy hắn đã biết, nhưng không hề rời bỏ ta...

Tuyệt Vọng Hầu ôm Long Huyền, từng bước từng bước đi đến “Thiên Địa Dung Lô”, áo lông đen nhánh, đè ép xuống những tuyệt vọng vô tận mà Tuyệt Vọng Hầu đang chịu đựng.

Lúc này, Tuyệt Vọng Hầu đứng ở miệng “Thiên Địa Dung Lô”, sau đó quay đầu nhìn về phía Lâm Phàm, không một chút do dự nhảy vào.

- Yên tâm đi, tiểu gia đã đáp ứng chuyện gì, chưa từng nuốt lời qua.

Lâm Phàm trong lòng âm thầm nghĩ.

Trong lúc này, Lâm Phàm quăng “Phi Thiên” vào trong “Thiên Địa Dung Lô”.

- Luyện khí Chí Cao chi đạo, song sinh khí linh, tâm thần tương thông, luyện hóa.

Giờ phút này “Thiên Địa Dung Lô” bắt đầu run rẩy mãnh liệt.

Bên trong “Thiên Địa Dung Lô”, Tuyệt Vọng Hầu để Long Huyền xuống, sau đó chậm rãi nằm một bên, nắm tay Long Huyền, nhắm hai mắt lại, trên khuôn mặt vạn năm bất biến lộ ra một nụ cười xán lạn nhất.