[Full Audio] Tối Cường Hệ Thống

Chương 390: Kẻ Thức Thời Mới Là Tuấn Kiệt

-Tại sao?

Huyết Ma Đại Đế ngước nhìn hư không. Trong lòng dâng lên cảm giác bất đắc dĩ. Mình rốt cuộc làm sai chuyện gì, tại sao lại gặp người này thêm lần nữa.

Một năm trước tao ngộ rõ ràng trước mắt, muốn quên cũng không thể quên.

Đó là sự tình bi thảm nhất từ trước tới nay của mình. Vốn tưởng rằng đem Tâm Ma Đại Đế khai ra, liền có thể được miễn dằn vặt. Thật không nghĩ đến Tâm Ma Đại Đế bây giờ đã gặp tình trạng bị dằn mặt cực kỳ bi thảm, bây giờ lại đến lượt mình.

- Trời đất ơi, Huyết Ma Đại Đế ta đến cùng đã làm sai điều gì, vì sao lại để ta gặp phải người như vậy.

Huyết Ma Đại Đế khóc không ra nước mắt, trong lòng bi thương không ngớt.

Nếu để cho sinh vật của Huyết Giới nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Huyết Ma Đại Đế, tuyệt đối sẽ sợ hãi đến trợn mắt ngoác mồm.

Đây là Huyết Ma Đại Đế xưng Bá tại Huyết giới sao? Uy nghiêm đi đâu rồi? Bá đạo đi đâu rồi?

Đây là Đại Đế mà bọn hắn luôn kính sợ sao? Làm sao sẽ bị một nhân loại nhỏ bé đe dọa đến mức này.

Huyết Ma Đại Đế chậm rãi thở dài một tiếng, có lúc nhận ra kinh sợ chính là kiên cường.

- Phù phù...

Thân thể to lớn cao chọc trời ầm ầm quỳ trên mặt đất. Đầu gối đỉnh thiên lập địa kia ở trước mặt Lâm Phàm đành cong xuống. Đại Đế lòng cao hơn trời, ở trước mặt Lâm Phàm triệt để thần phục, triệt để kinh sợ.

Cái bá khí thô bạo kia, vẻ mặt bễ nghễ thiên hạ từ từ chuyển đổi, biến thành buồn khổ, mang theo nhàn nhạt ưu thương giống như khuê phòng oán phụ vậy.

- Đại ca...

Huyết Ma Đại Đế cúi cái đầu lâu cao quý xuống. Hai con mắt dữ tợn kia cũng cực lực chuyển biến, suy nghĩ làm sao để nhìn trông mình có vẻ dịu dàng một chút.

Ở trước mặt nhân loại này, Huyết Ma Đại Đế thật sự kinh sợ, liền một chút sức phản kháng cũng không có.

Huyết Ma Đại Đế không sợ cường giả, cũng không sợ chết. Nếu như được chết một cách dễ dàng hắn cũng chấp nhận được.

Nhưng then chốt chính là, nhân loại trước mắt này chính là cầm thú. Rõ ràng có thể nghiền ép mình nhưng lại dằn vặt mình bằng mọi cách.

Chặt đầu, chém chân, chém tay, còn đặc biệt khảm đũng quần của mình.

Dưới gầm trời này ai có thể làm được ra chuyện súc sinh như vậy a.

Đám học trò của Lâm Phàm đã vô cùng bối rối.

Nhân vật cực kỳ cường hãn trong lòng bọn họ bây giờ lại quỳ gối trước mặt sư phụ của mình, còn đàng hoàng cung kính hô một tiếng

-Đại ca.

Tất cả những thứ này thật sự là quá hư ảo.

Lão sư rốt cuộc là ai. Vì sao ngay cả nhân vật khủng bố bậc này đều thần phục ở bên dưới uy nghiêm của lão sư.

Sùng bái... Lúc này mức độ sùng bái của các học trò của Lâm Phàm đã trực tiếp đột phá về phía chân trời.

Đó là một núi dựa lớn cực cường đại.

- Chu Du, giáo viên của ngươi lợi hại như vậy à.

Đại tiểu thư của Chu Du, trước đó đã cảm thấy như mơ. Bây giờ thời điểm nhìn thấy người khổng lồ quỳ gối xuống càng kinh ngạc hơn.

Đúng vậy...

Chu Du lúc này cũng không khá hơn chút nào, đối với hình ảnh trước mắt cũng kinh ngạc sâu sắc, phảng phất như không dám tin tất cả những thứ trước mắt đều là sự thật.

Chu Du hung hăng bẹo mình một hồi, mới phát hiện tất cả những thứ này đều là thật.

...

- Huyết Ma Đại Đế...

Lâm Phàm thấy dáng của Huyết Ma Đại Đế bây giờ cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Cái thái độ này quá tốt, có chút không để cho người khác thích ứng.

Nếu như Huyết Ma Hắc Đế hung ác rít gào hai tiếng, Lâm Phàm cũng sẽ không chút do dự trực tiếp ra tay. Nhưng bây giờ Huyết Ma Đại Đế thành thật như thế, ngược lại để Lâm Phàm có chút không biết nên làm sao.

Dù sao đường đường là chúa tể Huyết Giới một phương lại cung kính với mình như thế. Nếu như bây giờ đem người ta chém, thì cũng có chút khó coi?

- Đại ca, gọi ta là tiểu Huyết là được.

Huyết Ma Đại Đế chảy máu bên trong trái tim.

Trước đây trong lòng bọn họ, nhân loại vẫn luôn là sinh vật nhỏ bé.

Cho dù là những cường giả Đại Thiên Vị đại viên mãn kia ở trong mắt bọn họ cũng chỉ là một con kiến hơi to một chút mà thôi.

Nhưng hôm nay nhân loại trước mắt này thật sự là quá mạnh mẽ. Không chỉ mạnh mẽ hơn nữa còn đặc biệt yêu thích dằn vặt người.

Quả thực so với bọn họ còn muốn ma hơn.

- Tiểu Huyết a...

Lâm Phàm chuẩn bị cùng Huyết Ma Đại Đế thương lượng một phen. Dù sao triệu hoàn đồ vật hiến tế đi ra cũng không dễ dàng. Nếu như cái gì cũng đều không chiếm được thì có chút thiệt thòi cho mình rồi.

- Đại ca, ngài không cần nói, ta đã hiểu rồi

Huyết Ma Đại Đế vội vàng nói. Sau đó khí huyết toàn thân quay cuồng, từng giọt tinh huyết trôi nổi ở trong hư không.

- Đại ca, những thứ này đều là tiểu Huyết hiếu kính ngài.

Trong lòng Huyết Ma Đại Đế so với người khác đều muốn rõ ràng hơn. Thứ mà đối phương muốn có chính là tinh huyết của mình.

Tuy nói tinh huyết quý giá, thế nhưng lại có thể làm như thế nào đây? Chẳng lẽ còn có thể không cho được sao??

Không cho khẳng định cũng bị chém, khi đó không chỉ tinh huyết không giữ nổi, còn bị chặt một trận. Nhìn hình dạng của Tâm Ma Đại Đế bây giờ hắn cũng không đành lòng nhìn thẳng.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là thành thật một chút là tốt nhất.

Lâm Phàm nhìn từng giọt tinh huyết trong hư không có chút sững sờ. Từ bao giờ Huyết Ma Đại Đế thức thời như vậy. Chính mình cũng chưa có nói liền biết nên làm như thế nào. Không thể không nói, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt a.

Đếm đếm, có tới năm mươi sáu giọt tinh huyết.

Xem ra lần này Huyết Ma Đại Đế cũng là liều mạng, không dám giữ lại chút nào a.

Một năm trước Huyết Ma Đại Đế bị mình chém một chút máu. Tuy nói sau một năm gần như hoàn toàn khôi phục, thế nhưng có thể mạnh mẽ đến đâu.

Hiển nhiên lần này Huyết Ma Đại Đế cũng là đánh bạc vốn ban đầu, không dám giữ lại chút nào.

Lâm Phàm trôi nổi ở trong hư không. Cái bàn tay nho nhỏ vỗ vào bả vai của Huyết Ma Đại Đế.

- Ai, tốt... Tốt, tiểu Huyết a, ta quả nhiên không có nhìn lầm ngươi. Sau này ta bảo đảm tuyệt đối sẽ không triệu hoán ngươi nữa. Nếu sau đó có ai đắc tội với ngươi, ngươi liền nói cho ta biết, ta sẽ triệu hoán hắn đến để báo thù cho ngươi.

Lâm Phàm cảm giác mình cũng không thể quá mức bá đạo. Người ta đã thức thời như vậy chẳng lẽ còn được voi đòi tiên. Chẳng những người khác nhìn không được, mà ngay cả chính mình cũng nhìn không được.

- Đại ca, quá cảm ơn ngươi...

Lúc này, Huyết Ma Đại Đế triệt để khóc.

Đây không phải khóc vì cảm động, mà là cảm giác rốt cục nhận được giải phóng.

Đối với Huyết Ma Đại Đế mà nói, câu nói "Sau này tuyệt đối sẽ không triệu hoán ngươi nữa", triệt để làm Huyết Ma Đại Đế cảm động.

Nhân sinh của mình sau này rốt cục đã được an toàn.

Cũng có thể sinh sống vui sướng ở Huyết Giới rồi.

Lâm Phàm vung một cái ống tay áo, đem những tinh huyết này thu lại.

- Đúng rồi, ta hỏi ngươi, Tâm Ma Đại Đế làm sao đến thẳng nơi này?

Lúc này, Lâm Phàm mới quay ra hỏi.

- Đại ca, không thể nào. Huyết Giới cùng ngoại giới hoàn toàn ngăn cách, hết thảy đều cần tế hiến mới có thể triệu hoán chúng ta đi ra. Tâm Ma Đại Đế tuy rằng lợi hại, nhưng cũng không thể phá tan bình phong một phương này đâu.

Huyết Ma Đại Đế nói ra.

- Ồ...

Lâm Phàm gật gật đầu, xem ra Huyết Ma Đại Đế cũng không biết chuyện gì.

- Đúng rồi, đại ca, Huyết Giới gần nhất đích thật là có chút tình hình. Tựa như là có người nào trao đổi bản nguyên Huyết Giới. Bất quá tạm thời còn chưa xuất hiện chuyện gì khác thường.

Huyết Ma Đại Đế đột nhiên nghĩ đến cái gì, cũng vội vàng nói.

Câu thông bản nguyên Huyết Giới?

Chuyện này ngược lại có chút kỳ quái.

- Được rồi, không liên quan đến ngươi. Đem Tâm Ma Đại Đế này mang đi đi. Sau đó ngươi thay ta chú ý hắn một chút, không cho phép hắn xuất hiện ở đây nữa.

Lâm Phàm nói ra.

- Vâng, đại ca ngài yên tâm, có ta ở đây, tuyệt đối sẽ không có vấn đề.

Huyết Ma Đại Đế nghe nói như thế, trong lòng cực kỳ hưng phấn.

Rốt cục có thể rời nơi này.

Đối với Huyết Ma Đại Đế mà nói, nơi này thật sự là quá nguy hiểm.

Huyết Ma Đại Đế chỉ cảm giác mình hiện tại càng giống như là đi biếu tinh huyết. Lần này đi ra chuyện gì cũng không kịp làm, liền tổn thất nhiều tinh huyết như thế, đúng là một loại bi kịch.

Bất quá sau này có thể miễn gặp đau khổ, đó cũng là một chuyện đáng vui mừng.

----------------------------------------------------------------------------------------------------