[Full Audio] Phàm Nhân Tu Tiên 2 – Chi Tiên Giới Thiên

Chương 1326: Lôi Hải luyện kiếm

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

Lúc Hàn Lập cảm thụ được hình ảnh Lôi Quỳ kia tiêu tán, dị tượng biến hoá giữa thiên địa và trong thiên môn kia truyền ra vô tận uy áp, trong lòng chấn kinh tột đỉnh.

Không biết qua bao lâu, hắn mới lấy lại tinh thần, tự lầm bầm:

"Con mắt này... Lại là di vật Đạo Tổ!"

Chờ đến lúc triệt hồi Chân Thực Chi Nhãn, thu hồi Chân Ngôn Bảo Luân vào thể nội, tâm tình Hàn Lập vẫn như cũ khó mà bình phục.

Đến nay thế gian chưa từng nghe qua có Đạo Tổ Lôi Điện tồn tại, mà con Lôi Quỳ cự thú này, chỉ sợ chính là một vị Lôi Chi Đạo Tổ trước đó. Chỉ là nó trời sinh Lôi Thể, có thể tùy ý tung hoành ở trong Cửu Thiên Thần Lôi, bản thân lại phù hợp với lôi điện ở giữa thiên địa này. Nhưng kết cục cuối cùng, vẫn bị Thiên Đạo nuốt vào, thành một phần thiên địa này.

Viên lôi điện chi nhãn này, chính là trước khi nó bị Thiên Đạo thôn phệ, cưỡng ép lưu lại một tia di hồn cuối cùng ở Chân Tiên giới này.

Hàn Lập lần nữa toàn lực vận chuyển Luyện Thần Thuật, tra xét rõ ràng, phát hiện trong lôi điện chi nhãn này ẩn chứa lực lượng bàng bạc, so với hắn dự đoán còn kinh khủng hơn. Chỉ là nó đã biến thành năng lượng lôi điện thuần túy, ở trong không còn nửa điểm ý chí thần niệm Lôi Quỳ.

Sau khi suy nghĩ một phen, Hàn Lập cũng đã bình tĩnh hơn.

Nếu trong con mắt lớn này lưu lại thần niệm, chỉ sợ nó đã sớm tu luyện lại từ đầu, đông sơn tái khởi, há để ngày qua ngày lưu tại vùng biển này. Với lại sau khi bị Thiên Đạo thôn phệ, làm sao còn lưu lại thần niệm?

Hắn nhìn cự nhãn màu da cam trước mắt một lát, bỗng nhiên búng tay một cái.

Một màn sáng màu vàng lập tức từ bốn phía khuếch trương ra cực nhanh, bao phủ trọn phiến Lôi Bạo hải dương này vào.

Cùng lúc đó, Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết trong cơ thể Hàn Lập vận chuyển lên, các loại cụ tượng Thời Gian Pháp Tắc Chân Ngôn Bảo Luân nhao nhao nổi lên, hóa thành dãy núi vạn dặm, trường giang đại hà và trăng tròn ngôi sao, vây quanh bốn phía Lôi Bạo hải dương.

Năm dạng Linh Vực Thiên Nhân cảnh ẩn chứa Thời Gian Pháp Tắc chi lực cường đại này vừa mới xuất hiện, lập tức kích động Lôi Bạo hải dương điên cuồng chống lại. Con mắt màu da cam kia "Nhìn chăm chú" hướng Hàn Lập, Cửu Thiên Vân trên biển lập tức oanh minh đại tác.

Toàn bộ Lôi Bạo hải dương trở nên điên cuồng trước đó chưa từng có, tất cả cột trụ lôi điện trong nháy mắt này, không phải thỉnh thoảng rủ xuống như trước, mà phảng phất thác nước tuôn ra không ngừng, đánh về phía sơn nhạc đại hà của Hàn Lập.

Hàn Lập làm như không thấy chuyện này, tâm niệm vừa động, thời gian bốn phía hư không tựa như đọng lại, tất cả lôi điện rủ xuống lóe ra điện quang đình trệ ngay trong hư không, không mảy may ba động, cũng không mảy may vang lên.

Trong vùng tiểu thiên địa này, chỉ có Hàn Lập có thể tự do hành tẩu.

Bàn tay hắn nhẹ nhàng vung lên, bước đi trong hư không, bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm kia lơ lửng chậm rãi đi theo phía sau hắn.

Hàn Lập đi một vòng quanh Lôi Quỳ chi nhãn kia, mỗi lần đi mấy bước, hơi dừng lại một chút, tiện tay vung lên, liền có một chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm bay ra, lơ lửng một chỗ hư không bên ngoài cự nhãn.

Sau khi đi được ba trăm sáu mươi bước, tất cả bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã tìm được vị trí của nó, bố trí xung quanh cự nhãn.

Hàn Lập cẩn thận tra xét một chút tất cả vị trí Phong Vân Kiếm, xác nhận không sai, sau đó bàn tay khẽ đảo, trong lòng bàn tay liền nhiều ra một khối ngọc bàn bát giác toàn thân thuần trắng, ngưng như ngọc phấn.

Vật này không phải thứ gì khác, chính là trận đồ Thông Thiên Kiếm Trận.

Những năm qua bế quan tu hành, Hàn Lập cũng không buông lỏng nghiên cứu trận đồ này. Theo tu vi hắn không ngừng tăng trưởng, rốt cuộc cũng giải khai bí ẩn kiếm trận trong ngọc bàn này.

Nguyên lai hắn tưởng vật này là tổ sư sáng lập Thông Thiên Kiếm Phái luyện chế ra, nhưng về sau mới phát hiện vật này huyền diệu, căn bản không phải người có thể làm ra. Nó chắc là Kiếm Chi Pháp Tắc hiển hóa, hình thành Huyền Thiên chi vật mới đúng.

Kiếm trận này vốn không thuộc bất luận Ngũ Hành Phong Lôi thuộc tính nào, chỉ vì phi kiếm bày trận có thuộc tính khác biệt, liền có thể bộc phát ra uy lực cường đại thuộc tính khác nhau. Vốn lấy Kiếm Chi Pháp Tắc ẩn chứa trong đó, cho nên dung nạp bất luận thuộc tính nào vào, đều có thể phát huy uy năng.

Giờ phút này, tất cả vị trí bố trí kiếm trận Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, chính là một loại "Đại Luyện" chi trận trong Thông Thiên Kiếm Trận có uy lực tuyệt luân. Mà Hàn Lập hôm nay, muốn nhờ ngọc bàn Thông Thiên Kiếm Trận, luyên hoá viên "Lôi Quỳ" chi nhãn này.

Bố trí xong, hai tay Hàn Lập bấm pháp quyết, trong miệng lập tức vang lên một trận thanh âm ngâm tụng.

Chỉ nghe "Ông" một tiếng vang nhỏ!

Khối ngọc bàn bát giác kia khẽ run lên, phù văn trên đó nhanh chóng du động như mây trôi, chỉ một thoáng phỉ thúy quang mang đại thịnh, trên đó dập dờn một mảnh quang mang lộng lẫy, hóa thành một đạo quang bàn bát giác to lớn, treo phía trên Lôi Quỳ chi nhãn.

Hàn Lập thấy thế, thân hình nhảy lên cao, rơi vào chính giữa quang bàn bát giác, khoanh chân ngồi xuống.

Hai mắt hắn ngưng tụ, hai tay trước người bấm pháp quyết, trên quang bàn bát giác dưới thân lập tức đại phóng quang mang, vô số hư ảnh kiếm ảo từ đó bắn ra, như một trận mưa xuân, phóng xuống cự nhãn phía dưới.

Bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm cũng lập tức phát ra trận trận tiếng rung, trên tất cả thân kiếm đều sáng lên kim quang loá mắt, liên kết với nhau, ở trong hư không ngưng tụ thành hư ảnh một tòa Bát Quái Đan Lô to lớn, bao phủ Lôi Quỳ cự nhãn vào trong đó.

Bát giác quang bàn do kiếm trận ngọc bàn biến thành kia, giống như nắp lò, phủ lên tất cả khí tượng trong lò đan.

"Ầm ầm..."

Nương theo từng tiếng oanh minh cuồng bạo, trên Lôi Quỳ chi nhãn một mực bình tĩnh bất động sáng lên một vệt kim quang, trong biển mây phía ngoài vốn bốc lên lôi điện bỗng nhiên ngừng lại.

Tiếp theo trong một cái chớp mắt, từng đầu hư ảnh Lôi Quỳ từ trong ánh mắt ngưng tụ ra, toàn thân cuốn theo kim lôi thuần tuý nhất trong thiên địa này, cuồng xông về phía hư ảnh đan lô, quanh thân lượn lờ khói tím, muôn hình vạn trạng.

"Ầm ầm ầm..."

Mỗi một đầu Lôi Quỳ sau khi đụng vào, liền phát ra một tiếng nổ rung trời, toàn bộ Lôi Bạo hải dương cũng chấn động kịch liệt theo.

Hàn Lập ngồi cố định trên bát giác quang bàn, thân hình cũng rung mạnh theo không thôi, ở trong càng có từng dòng điện tê dại xuyên suốt ra, đánh vào trên người hắn.

Nhưng giờ phút này, hắn lại không thể phân thần, nhất định phải nghiêm ngặt khống chế tất cả phi kiếm và trận đồ. Nếu không một khi bị Lôi Quỳ trùng kích ra, toàn bộ Bát Quái Đan Lô nổ tung không nói, toàn bộ Lôi Bạo hải dương và hai khối đại lục gần đó, cũng chắc chắn bị lôi bạo từ xưa đến nay chưa hề có quét sạch, từ đó Bắc Hàn Tiên Vực bị xoá sổ trên bản đồ.

"Kiếm thủ làm công, đại luyện huyền không..." Trong miệng Hàn Lập quát nhẹ một tiếng.

Bảy mươi hai thanh phi kiếm và trận đồ đồng thời phát uy, vô số kiếm khí kiếm ảnh tràn vào trong lò đan, như lô hỏa luyện hóa viên Lôi Quỳ chi nhãn kia.

...

Cùng lúc đó, biên giới Hoang Lan đại lục.

Hàng ngàn hàng vạn sinh vật Hôi giới, như đàn châu chấu chen lấn tại biên giới lục địa, cách biển nhìn về phía vùng Lôi Bạo hải dương bên này.

Đứng đầu những sinh vật Hôi giới này là mấy trăm tên tu sĩ Hôi giới, trong đó cầm đầu là một tên nam tử thân hình cao lớn mặc hắc bào, trên thân gã mặc một bộ áo giáp rỉ đồng màu xanh lá, toàn thân da trắng phát xanh, thần sắc ngưng trọng.

"Mặc Thực đại nhân, muốn đi dò xét một chút không?" Đứng sau gã, một lão giả cũng mặc áo bào đen, thân hình nhỏ gầy, tiếng nói khàn khàn hỏi thăm.

"Không cần, ở nơi đó mặc kệ là cái gì, đều không phải là thứ chúng ta có thể đối phó, chỉ cần không đến trêu chọc chúng ta, cũng đừng có phức tạp, cứ nghiêm mật giám thị là được." Gã nam tử cao lớn được gọi là Mặc Thực lắc đầu, nói.

"Vâng." Lão giả nhỏ gầy lập tức đáp.

"Ước thúc tốt bọn gia hỏa này, không nên chủ động trêu chọc, trên Hoang Lan đại lục còn có thành trì chưa công hãm, phải tăng tốc độ lên." Mặc Thực phân phó.

Lần này, lão giả nhỏ gầy và mấy tên tu sĩ Hôi giới kia, nhao nhao lên tiếng đáp ứng: "Tuân mệnh."

...

Thời gian nhoáng một cái, đã qua mấy tháng.

Lôi Bạo hải dương phát sinh biến hóa long trời lở đất, nguyên bản vùng Lôi Bạo hải vực căn bản không nhìn thấy bờ kia, đã sớm không thấy bóng dáng. Bây giờ chỉ còn lại một khu vực lôi vân rộng không đến trăm dặm.

Mà trong khu vực lôi vân kia, một bóng người đi tới đi lui quanh một Bát Quái Đan Lô cao hơn một trượng, cau mày, nhìn có chút phiền muộn, tự nhiên chính là Hàn Lập.

"Rõ ràng đã luyện hóa xong, vì sao vẫn không cách nào phá vỡ?" Một tay Hàn Lập chống quai hàm, âm thầm trầm ngâm.

Trong đan lô kia, có thể nhìn thấy một con mắt màu da cam lớn chừng trái nhãn, phía trên bao phủ một tầng tia điện màu vàng, không ngừng phát ra trận trận thanh âm "xì xì".

Xung quanh con mắt, còn vây quanh bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã rút nhỏ gấp đôi, lơ lửng hư không, rung động lúc lên lúc xuống, giữa chúng có tia điện kết nối nhau, nhìn qua tựa như một khối.

Dựa theo Hàn Lập dự tính trước kia, dưới trận đồ Thông Thiên Kiếm Trận phụ trợ, bằng vào Đại Luyện kiếm trận, có thể luyện hoá tất cả uy năng Lôi Quỳ chi nhãn này vào trong bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, nhất cử tăng phẩm chất nó lên tới Tiên khí tứ phẩm.

Nhưng chẳng biết tại sao, rõ ràng luyện hóa đã thuận lợi hoàn thành, Lôi Quỳ chi nhãn này từ đầu đến cuối vẫn không cách nào phân liệt, tự nhiên cũng không cách nào tiến vào trong bảy mươi hai thanh kiếm.

"Rốt cuộc là vấn đề ở đâu? Làm sao mới có thể phá..." Hàn Lập tự lẩm bẩm.

Lúc này, hắn bỗng nhiên loé lên linh quang, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, lập tức cổ tay chuyển một cái, trong lòng bàn tay liền loé lên một trận hào quang.

Chỉ thấy chỗ quang mang trong tay hắn đã nhiều ra một chiếc Huyền Thiên Hồ Lô màu xanh biếc.

Huyền Thiên Hồ Lô này năm đó hấp thu Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm còn sót lại lực lượng pháp tắc, thai nghén trong đó chính là Hủy Diệt Pháp Tắc, dùng hỗ trợ phá vỡ Lôi Quỳ chi nhãn này, há không sai?

Vừa nghĩ đến đây, Hàn Lập vẫn còn chút do dự. Lôi Quỳ chi nhãn này mặc dù đã bị luyện hóa, nhưng chung quy nó là di vật Đạo Tổ, trong đó tích chứa lôi điện chi lực không phải bình thường. Huyền Thiên Hồ Lô này cuối cùng phẩm giai không đủ, chưa hẳn có thể tiếp nhận uy lực của nó.

"Trừ điều này ra, cũng không có biện pháp tốt hơn, vậy cùng đưa Thanh Trúc Phong Vân Kiếm vào đi, trợ giúp trấn áp Lôi Quỳ chi nhãn này." Hàn Lập nghĩ đến một biện pháp cũng không khả thi cho lắm, thì thào nói.

Nói xong, hắn không do dự nữa, trên tay bấm niệm pháp quyết chỉ một cái. Tòa Bát Quái Đan Lô kia liền tan thành mây khói, Lôi Quỳ chi nhãn và Thanh Trúc Phong Vân Kiếm liền xuất hiện trong hư không.

Chỉ một thoáng, lôi vân còn sót lại bao phủ phương viên trăm dặm lập tức tuôn ra không ngừng, bên trong dâng trào điện quang, tiếng sấm rung trời.

Hàn Lập thấy thế, vội nhấc Huyền Thiên Hồ Lô lên, trong miệng ngâm tụng vài câu, đưa tay vỗ xuống đáy hồ lô.

Trên Huyền Thiên Hồ Lô loé lên quang mang, miệng hồ lô lập tức dâng trào ra một đoàn sương mù màu xanh lá, ngưng tụ thành một vòng xoáy sương mù, kịch liệt xoay tròn.

Theo một trận tiếng gió gào thét vang lên, một cỗ lực xé rách cường đại từ trong vòng xoáy truyền ra.

Một tay Hàn Lập cầm hồ lô, tay kia phối hợp vẫy một cái, dẫn dắt viên Lôi Quỳ chi nhãn kia và Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, bay vào vòng xoáy màu xanh lục, thu nạp vào trong Huyền Thiên Hồ Lô.

Con mắt và phi kiếm vừa mới tiến vào Huyền Thiên Hồ Lô, thanh thế dị hưởng đất trời bốn phía trong lôi vân, lập tức nhỏ xuống.