[Full Audio] Phàm Nhân Tu Tiên 2 – Chi Tiên Giới Thiên

Chương 1308: Nhất thì nhị sinh

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

"Ngươi là ngươi, ta là ta. Ta và ngươi giống nhau, sinh ra ở vùng thôn dã Nhân giới xa xôi kia. Giống như ngươi, hàng ngày lớn lên và nhìn thấy đỉnh căn nhà do cỏ tranh và bùn nhão tạo thành kia, cùng có phụ mẫu huynh đệ, có thân thế phàm tục... Cuối cùng cũng giống nhau từ nơi đó rời đi, trải qua thiên tân vạn khổ, cầu được một tia tiên duyên, cuối cùng phi thăng đi vào Chân Tiên giới này." Luân Hồi điện chủ không đổi sắc, chậm rãi nói.

Lúc này Hàn Lập đã bình tĩnh lại một chút, trong đầu của hắn nghĩ đến một khả năng, lập tức mở miệng hỏi: "Thế gian này không có khả năng có hai Hàn Lập, trừ phi ngươi là sản phẩm thời gian xuyên không của ta?"

Theo Hàn Lập, trừ phi một ngày nào đó ở tương lai, mình thông qua thời gian xuyên không, về tới hiện tại. Trong thời không này, mới có thể xuất hiện hai bản thân mình. Thế nhưng vì sao chính mình trước mắt này, trên thân lại tu luyện công pháp luân hồi?

"Không đúng, cho dù là thời gian xuyên không về quá khứ, cũng không thể ở lại lâu dài. Tinh ti pháp tắc có thể vặn vẹo thời không cũng sẽ tiêu hao hết, nhục thân sẽ trở lại thời không lúc đầu. Ngươi không thể nào là ta." Hàn Lập rất nhanh lại lắc đầu liên tục.

"Không sai, ngươi ta nhất thì nhị sinh, ta không phải sản phẩm thời gian xuyên không của ngươi. Mà ngươi với ta, lại như là sản phẩm thời gian xuyên không của ta." Luân Hồi điện chủ không đổi sắc, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn trầm tĩnh như nước, chậm rãi nói.

Hàn Lập nghe lời ấy, đầu tiên lông mày chau lại, vẻ nghi hoặc trong mắt lấp lóe không ngừng, ngay sau đó liền phẫn nộ.

Bước lên tiên đồ, bây giờ hắn đã đi qua một đoạn thời gian tuế nguyệt dài dằng dặc không gì sánh được, năm đó đủ loại chuyện xảy ra ở quá khứ tại Nhân giới và Linh giới, hắn vẫn còn nhớ rõ.

Khúc Hồn, Mặc đại phu, Lệ Phi Vũ, Ngân Nguyệt, Nguyên Dao, Đại Diễn Thần Quân, Bảo Hoa... Những người đã gặp kia, những sự tình kinh lịch kia, đều là quá khứ khắc vào trong lòng hắn, đều là từng chuyện từng chuyện hắn tự mình ứng đối.

Nếu nói hắn là sản phẩm thời gian do Luân Hồi điện chủ xuyên không, vậy những ký ức này há chỉ là ký ức?

"Không có khả năng, tuyệt không có khả năng... Ngươi tu luyện Luân Hồi Pháp Tắc, đâu thể nào xuyên qua thời không được? Theo ta thấy, tất cả những gì ngươi nói đều là hoang ngôn, không... Trước mắt đây đều là huyễn thuật!" Hàn Lập lắc đầu, nói.

Nói xong, trong đôi mắt của hắn sáng lên u tử quang mang, Cửu U Ma Đồng thôi động đến cực hạn, dò xét bốn phía. Đáng tiếc cảnh vật chung quanh vẫn như cũ, căn bản không có nửa điểm biến hóa.

"Bình linh tiền bối, bình linh tiền bối... Mang ta rời khỏi nơi này, xuyên qua thời không, đi nơi nào cũng được, rời khỏi nơi này trước đã..." Trong lòng Hàn Lập hò hét không ngừng, tâm thần hoang mang tới cực điểm.

"Hàn Lập..." Lúc này, thanh âm Bình Linh vang lên trong từng tiếng hét không ngừng của Hàn Lập.

Hàn Lập hơi sững sờ, tâm tư hoang mang bỗng dưng bình ổn lại.

"Hắn không lừa ngươi, không chỉ là ngươi, ngay cả ta, cũng xem như là sản phẩm của lần xuyên qua thời không kia của hắn. Sau khi hắn xuyên không về quá khứ, mấy ngàn vạn năm sau, tại thôn nhỏ bên cạnh ngọn núi lại ra đời một tên Hàn Lập, chính là ngươi bây giờ." Bình linh nói một câu kia, lập tức như một thanh lợi kiếm đâm trúng Hàn Lập, khiến cho tâm khẩu hắn đột nhiên xiết chặt.

"Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Trong lòng Hàn Lập mờ mịt chưa từng có, thì thào nói.

"Năm đó ta từ Nhân giới cất bước đi lên, trưởng thành tại Linh giới, bằng vào tư chất tứ linh căn, cuối cùng dựa vào khổ tu không ngừng, bước lên tiên đồ... Rốt cuộc con đường tu luyện Thời Gian Pháp Tắc leo lên đến đỉnh phong, lại uy hiếp đến địa vị Thời Gian Đạo Tổ Cổ Hoặc Kim... Cuối cùng phải quyết chiến, nhưng lại thua, chiến bại. Thời khắc sắp bị diệt sát, ta tán tất cả Thời Gian Pháp Tắc chi lực có được cả đời, dùng hết tất cả Thời Gian đạo văn và tinh ti, tụ tập cỗ lực lượng thời gian tuyên cổ khó gặp này vào trong Chưởng Thiên Bình. Sau đó tiểu bình lần thứ nhất sinh ra công hiệu nghịch chuyển thời không chân chính, mang theo ta quay lại thời gian, xuyên qua vô tận tuế nguyệt, về tới quá khứ xa xưa, còn xa xưa hơn cả lúc trước." Trong ánh mắt Luân Hồi Đạo Chủ trầm tĩnh, rốt cuộc nổi lên một tia quang mang u ám, chậm rãi nói.

"Lúc trước Thời Gian Pháp Tắc chi lực của hắn rót vào trong trong Chưởng Thiên Bình, phát sinh một loạt biến hóa, linh trí của ta liền ra đời. Bất quá lúc ấy còn thập phần yếu ớt, sau lại trải qua năm tháng dài đằng đẵng, rốt cuộc mới biến thành bình linh." Lúc này, bình linh cũng bổ sung.

Hàn Lập nghe lời ấy, rốt cuộc triệt để bình tĩnh lại, hắn trầm tư một hồi lâu, mới nói:

"Nếu vậy... Ta chính là ta, ngươi là ngươi. Ngươi ta tự mình đã trải qua con đường tu hành khác nhau."

"Ngươi có thể cho là vậy. Bởi vì ta từ xưa đến nay chưa hề xuyên qua thời không, còn người thì đã trải qua rất nhiều lần. Có lẽ nguyên nhân do ta, hẳn đã phát sinh biến hóa cực lớn, tựa như ngươi vốn phải gặp Cam Như Sương, lại biến thành Nam Cung Uyển. Quan hệ giữa ngươi và Ma tộc, Hôi giới, thậm chí Man Hoang giới vực, đều sâu hơn so với ta năm đó. Có thể nói, từ khi bắt đầu tiến vào Tiên giới, con đường kinh lịch của ngươi ta đã khác nhau, càng ngày càng lớn, cơ hồ có thể nói là hai đời làm người." Luân Hồi điện chủ nói.

"Rồi ngươi tại sao lại biến thành Luân Hồi điện chủ bây giờ?" Hàn Lập nhíu chặt lông mày, hỏi.

"Ta xuyên không đến thời đại cách ngươi sinh ra cực xa, một thân Thời Gian Pháp Tắc chi lực đều vứt bỏ, cơ hồ biến thành phế nhân. Mà làm ta tuyệt vọng chính là, khi đó Cổ Hoặc Kim đã chiếm cứ vị trí Thời Gian Đạo Tổ. Ta nếu tiếp tục tu luyện Thời Gian Pháp Tắc chi lực, kết quả vẫn như cũ sẽ thua trong tay hắn. Thế là ta lại tu tập Luân Hồi Pháp Tắc, mới có ta bây giờ." Luân Hồi điện chủ đáp.

"Vậy ta và mẫu thân đã xảy ra chuyện gì?" Tâm thần Giao Tam chấn động không thua gì Hàn Lập, giờ phút này sắc mặt nàng trắng bệch, mở miệng hỏi.

Luân Hồi điện chủ quay lại nhìn nàng và Nam Cung Uyển một chút, ánh mắt nhu hoà hơn một phần.

"Năm đó mẫu thân ngươi sinh hạ ngươi không bao lâu, Cổ Hoặc Kim đã giết tới. Mẫu thân ngươi tranh thủ cho chúng ta thời gian bỏ chạy, hi sinh chính mình, đã phong ấn một phần lực lượng luân hồi của nàng vào trong cơ thể ngươi. Mà ta, vì bảo hộ ngươi, lấy Thời Gian Pháp Tắc chi lực, phong ấn ngươi vào trong một kiện Tiên khí ngọc quyết, vừa đánh với Cổ Hoặc Kim vừa lui. Nhưng cuối cùng lui cũng không thể lui, đành bất đắc dĩ phát động Chưởng Thiên Bình, mong lấy Thời Gian Pháp Tắc chi lực cả đời nổ nát vụn nó, tính đồng quy vu tận với Cổ Hoặc Kim..." Luân Hồi điện chủ nói.

"Năm đó là người mang theo ta bên cạnh?" Giao Tam khó tin nói.

"Lúc ấy ta đã tuyệt vọng, vốn cho rằng hai cha con ta sẽ cùng nhau chôn vùi. Không ngờ tiểu bình lại sinh ra bình linh, còn thúc đẩy dị năng xuyên qua thời không bực này trước nay chưa từng có, dẫn đến chúng ta chân chính xuyên thẳng về quá khứ, ngược lại tránh thoát Thời Gian Đạo Tổ truy sát." Luân Hồi điện chủ kể tiếp.

"Giao Tam và ngươi cùng nhau xuyên không?" Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, kinh ngạc nói.

"Không sai." Luân Hồi điện chủ gật đầu nhẹ.

"Những lời này tuy nói thiên mã hành không, nhưng cũng trăm ngàn chỗ hở, căn bản không đáng tin tưởng." Hàn Lập nghe lời ấy, hít sâu một hơi, trách mắng.

Vẻ mặt Giao Tam cũng không thể tin được, nhìn về phía Luân Hồi điện chủ.

"Nếu Giao Tam và ngươi xuyên thẳng đến quá khứ xa xưa, lấy tư chất nàng, sao giờ chỉ có cảnh giới như vậy? Bảo vật Chưởng Thiên Bình làm sao lại thoát ly khỏi ngươi, rơi xuống một phương? Thời Gian Đạo Tổ là người đứng đầu thời gian, ngươi có thể xuyên qua thời không, hắn vì sao không thể?" Hàn Lập hỏi một hơi.

"Trước khi trả lời ngươi một vấn đề cuối cùng, ta hỏi ngươi một vấn đề. Ngươi có biết Chưởng Thiên Bình này rốt cuộc là vật gì không?" Luân Hồi điện chủ hỏi.

Hàn Lập vốn định trả lời là bảo vật Thời Gian Pháp Tắc, nhưng không nói ra miệng, hắn biết vật này tuyệt không đơn giản như vậy.

"Trên thực tế, cho đến nay ta cũng không rõ Chưởng Thiên Bình rốt cuộc là một kiện bảo vật như thế nào, ẩn chứa trong đó không chỉ có lực lượng Thời Gian Pháp Tắc đơn giản như vậy. Nếu không mặc dù có Thời Gian Pháp Tắc chi lực cả đời ta làm cơ sở, nó cũng sẽ không dựng dục ra bình linh, càng không có khả năng sinh ra năng lực nghịch thiên xuyên qua thời không như vậy." Luân Hồi điện chủ nói.

"Ngươi muốn nói, Thời Gian Đạo Tổ mặc dù khống chế Thời Gian Pháp Tắc chi lực, nhưng lại không thể nào dựa vào lực lượng này vượt qua thời không?" Hàn Lập hỏi.

"Xuyên qua thời không vốn cũng không chỉ là thời gian, ở trong còn có lực lượng không gian, thậm chí là lực lượng luân hồi tham gia. Cho nên ngoại trừ Chưởng Thiên Bình, sợ là không còn những lực lượng khác có thể xuyên qua thời không. Nói cách khác, chỉ cần Chưởng Thiên Bình nơi tay, bây giờ trên đời này, người là người duy nhất có khả năng tiến hành xuyên qua thời không." Luân Hồi điện chủ nói.

Hàn Lập nghe lời ấy, không cần hỏi thăm bình linh, đã tin tưởng bảy phần.

"Về chuyện Cửu Chân và tiểu bình, lại liên lụy đến một vị Đạo Tổ khác, Trần Đoàn." Luân Hồi điện chủ nói.

Hàn Lập trước đây chưa từng nghe qua cái tên này, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.

"Thiên Đình lấy Thời Gian Đạo Tổ Cổ Hoặc Kim cầm đầu, liên hợp sáu vị Đạo Tổ khác, hợp thành "Thiên Đạo Thất Quân", liên hợp chấp chưởng Chân Tiên giới. Trong đó ngươi biết, hẳn là cũng chỉ có Cửu Nguyên quan Lý Nguyên Cứu. Mà Trần Đoàn này chính là người thần bí nhất trong bảy người, Dự Ngôn Đạo Tổ." Luân Hồi điện chủ nói tiếp.

"Dự Ngôn Pháp Tắc?" Lông mày Hàn Lập nhíu chặt, hỏi.

Dự Ngôn Pháp Tắc Hàn Lập đã nghe thấy, biết nó thần bí khó lường, lại rất khó tu luyện, nhưng xưa nay không ngờ lại có tồn tại Đạo Tổ như thế.

"Năm đó thời điểm xuyên không, ta đã hết lực, vô lực khống chế tiểu bình. Chưởng Thiên Bình liền di thất trong dòng sông thời gian. Không có lực lượng pháp tắc che chở, đối kháng trong thời gian không gian loạn lưu làm ta hao hết tất cả tiên linh lực, ta và Cửu Chân cũng bị thất lạc... Ta về tới nơi cách mình sinh ra mấy trăm vạn năm, mà Cửu Chân lại rơi xuống tiết điểm không xê xích bao nhiêu so với thời điểm ngươi sinh ra... Ta chỉ có thể tìm được một chỗ Nhân giới xa xôi sống yên ổn. Thời khắc này ta đã mất hết pháp bảo, công lực tiêu hết, trở thành một kẻ phàm nhân, dựa vào kinh nghiệm quá khứ tu hành, tìm kiếm một tiểu môn phái nương nhờ, trùng tu Tiên Đạo... Cuối cùng vượt qua vô tận năm tháng dài dằng dặc, rốt cuộc tìm được nơi Cửu Chân hạ lạc, cứu được nàng trở lại. Lúc đó, ta đã trùng tu Luân Hồi Pháp Tắc, đạt đến Đại La đỉnh phong, cũng thành lập nên Luân Hồi điện, thế là giải khai phong ấn cho nàng, để nàng lấy thân phận Giao Tam xuất hiện tại từng Tiên Vực." Luân Hồi điện chủ nói tiếp.

"Người đã cứu ta, vì sao không nhận ta?" Giao Tam nghe lời ấy, nhịn không được hỏi.

"Chính là vì có Dự Ngôn Đạo Tổ tồn tại, một khi ta và ngươi nhận nhau, từ nơi sâu xa sẽ thành lập liên hệ mệnh số, đến lúc đó Trần Đoàn có thể thông qua Dự Ngôn Pháp Tắc cảm giác được ta, sẽ liên luỵ đến ngươi. Thiên Đình tìm không được tung tích của ta, há sẽ buông tha cho ngươi?" Luân Hồi điện chủ nhìn về phía Giao Tam, trong mắt lóe lên một chút áy náy, nói.