[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 533: Cột sáng màu đen (Thượng)

- Thật không có ah.

Bạch Tiểu Thuần gãi gãi đầu, suy nghĩ mặc dù Tụ Hồn Đan vẫn còn có thể giúp mình thu được một ít oan hồn, hắn thu cũng tiếp cận một tỷ, đổi lấy chiến công đủ sức giúp hắn trở thành Vạn phu trưởng.

Nghĩ tới đây hắn lắc đầu thở dài.

- Còn tưởng rằng tìm được nơi giúp ta thu chiến công vô hạn, thật không nghĩ tới chỉ có một ít thế này.

Bạch Tiểu Thuần bất mãn, lại chờ một lát, xác định không có oan hồn xuất hiện, lúc này hắn mới bay theo thông đạo rời đi.

Trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần tới gần thông đạo, đột nhiên mặt đất rung động rất mạnh, mặt đất cung điện sụp đổ xuất hiện khe hở thật lớn.

Nếu chỉ là khe hở cũng bỏ đi, bên trong càng có tiếng thiên lôi nổ vang khắp cung điện, lúc này cung điện sắp sụp đổ, thậm hài cốt cá sấu to lớn kinh người cũng lõm xuống!

Bạch Tiểu Thuần biến sắc khi phát hiện cảnh tượng này, hắn vui vẻ không nhỏ.

- Chẳng lẽ còn có tầng tiếp theo?

Bạch Tiểu Thuần vui mừng, hắn nhìn ra sau, trong nháy mắt đó mặt đất cung điện sụp đổ, một đám sương mù màu đen phạm vi mấy vạn trượng xuất hiện.

Sương mù sôi trào như nước sôi, đó là một quỷ thủ vô cùng đáng sợ, nó duỗi ra khỏi sương mù và nhắm thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, trong quỷ thủ còn có tiếng gào thét cực lớn giống như ma quỷ bò ra khỏi địa ngục.

Trong nháy mắt nhìn thấy quỷ thủ, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa kinh người, hắn cảm nhận được nguy cơ sinh tử bao phủ tâm thần, dường như mỗi tấc huyết nhục trong người đang gào thét hắn chạy đi, đi nói cho Bạch Tiểu Thuần biết nơi này phi thường nguy hiểm.

- Nó có thể nhìn thấy ta?

- Xong đời, chẳng lẽ ta trêu chọc đại hồn, nó không hài lòng nên muốn tiêu diệt ta.

Bạch Tiểu Thuần hét lên sau đó ném mấy ngàn viên Tụ Hồn Đan còn sót lại trong túi trữ vật ra bên ngoài, ngay sau đó mấy ngàn viên Tụ Hồn Đan cùng nổ tung hình thành hấp lực cực lớn, quỷ thủ vặn vẹo và hơi chậm lại một lúc cũng đủ thời gian để Bạch Tiểu Thuần chạy trốn.

Hắn dùng tốc độ nhanh nhất lao ra khỏi động quật, sau lưng hắn có tiếng gào thét kinh người, quỷ thủ cực lớn cũng duỗi ra khỏi động quật muốn chụp chết Bạch Tiểu Thuần ngay lập tức.

Quỷ thủ có thể vặn vẹo hư vô, lúc nó tấn công cũng phong tỏa thiên địa chung quanh Bạch Tiểu Thuần, dường như thiên địa biến thành lồng giam, Bạch Tiểu Thuần có chạy đằng trời!

Vào lúc nguy cơ sinh tử, Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương, cảm giác sinh tử làm hắn lâm vào trạng thái điên cuồng, đôi mắt đỏ rực, thậm chí trên mặt nổi gân xanh, trong nháy mắt bàn tay hắn mở ra, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng và vận dụng Bất Tử Trường Sinh Công đến mức tận cùng, hắn bước tới một bước.

Sau khi bước ra một bước thân thể hắn mơ hồ, lúc hoàn thành một bước này thân thể hắn lập tức phân giải.

Thời điểm thân thể phân giải cũng là lúc quỷ thủ đánh xuống, oanh, tại nơi Bạch Tiểu Thuần biến mất xuất hiện tiếng nổ động trời, hư vô vỡ vụn, có thể nhìn thấy nhiều khe nứt màu đen.

Dường như phát hiện Bạch Tiểu Thuần chạy thoát, trong động lại có tiếng gào thét kinh thiên, thậm chí tiếng gào còn truyền ra khỏi cấm chế oanh động tám phương, càng làm cho vô số người phát giác.

Cùng lúc đó ở bên ngoài cách động quật chừng một dặm, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, sau khi xuất hiện hắn liền phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, lảo đảo vài bước sau đó lại phun máu thêm lần nữa.

Thậm chí sau lưng hắn còn có huyết nhục mơ hồ, bởi vì lưng hắn có năm vết cào rất sâu.

Thương thế vô cùng đáng sợ, có lực lượng nào đó muốn mục nát ngũ tạng lục phủ, cũng may thân thể Bạch Tiểu Thuần cường đại và kiên trì rèn luyện trong thời gian dài, sau khi hắn phun máu tươi liền ổn định một lúc, hắn vô cùng hoảng sợ, lại không dám chậm trễ thời gian, hắn lập tức bay về Trường thành.

Trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đột nhiên dãy núi chồng chất sau lưng hắn xuất hiện cột sáng màu đen, bên trong có tiếng nổ vang kinh thiên động địa, cột sáng phóng lên trời xuyên thủng tầng mây, bầu trời xuất hiện gợn sóng lan tỏa ra chung quanh.

Cả vùng đất lấy động quật làm trung tâm lan tràn ra các hướng.

Cấm chế tự nhiên chung quanh bị gợn sóng trùng kích nên hủy diệt không còn gì, lực trùng kích không biến mất, thậm chí nó còn lan truyền ra chung quanh.

Bạch Tiểu Thuần sợ hãi đến mức tận cùng, hắn liều mạng chạy trối chết, nội tâm sợ hãi không thể diễn tả thành lời, hắn không ngừng chạy trốn về hướng Trường thành.

- Xong rồi, chẳng lẽ do ta quá tham nên dẫn ra đại...

Bạch Tiểu Thuần uể oải không thôi, hắn cảm giác mình gặp rắc rối.

Trong lúc hắn bay đi, ở chung quanh động quật có không ít thổ dân cùng hồn tu phát hiện dị tượng, bọn họ đồng loạt bay về hướng cột sáng.

- Xảy ra chuyện gì?

- Nơi đó có câấn động.

Trong tiếng kinh hô, một đám thổ dân cùng hồn tu bay thẳng về hướng động quật, ý đồ xem xét đã xảy ra chuyện gì.

Cũng may từ khi cột sáng màu đen bắn thẳng vào bầu trời, lực trùng kích lan ra các hướng, trận pháp âấm chế sụp đổ, quỷ thủ màu đen không xuất hiện nữa.

Thổ dân cùng hồn tu chung quanh tới gần, nguy hiểm nơi đây giảm xuống không ít, sau khi tới gần liền phát hiện hố sâu, mọi người hơi suy nghĩ sau đó có kẻ tiến vào bên dưới.

Thậm chí bên phía Trường thành cũng có phát hiện biến hóa, vào lúc cột sáng màu đen bay lên trời, cặp mắt vĩ đại trên tháp cao tỏa sáng, Trần Hạ Thiên bước ra một bước bay lên bầu trời, sắc mặt hắn nghiêm túc nhìn sóng xung kích đang lan ra chung quanh.

- Phái người đi điều tra xem xảy ra chuyện gì.

Lúc Trần Hạ Thiên hạ lệnh, đám người Bạch Lân cũng chú ý tới cột sáng, thậm chí cảm nhận được mặt đất rung động thật nhỏ.

Bên phía Man Hoang, trên một bình nguyên có hơn trăm bộ lạc vây quanh, trong khu vực trung tâm có trướng bồng cực lớn, trong trướng bồng là Hồng Trần Nữ mặc quần áo đen với dung mạo tuyệt mỹ, nàng đang đả tọa, đột nhiên mở mắt và ra ngoài quan sát.

- Đó là...

Hồng Trần Nữ do dự một lúc sau đó an bài người đi xem xét.

Thời điểm hai bên đang phái người dò xét cột sáng, trong núi rừng cách động quật chừng mười dặm có hai đạo thân ảnh bay nhanh, hai người này một nam một nữ, mặc dù nhìn có chút chật vật, quần áo tàn phá nhưng ánh mắt hai người sinh ra hào quang khiếp người, nếu có người nhìn nhau sẽ rung động tâm thần giống như nhìn thấy hai con hung thú.

Trên người bọn họ không nhìn thấy dấu vết tu sĩ, ngược lại có hồn lực chấn động, nhất là sát khí vô cùng đậm đặc làm người khác giật mình.

Nam lãnh ngạo, nữ xinh đẹp tuyệt trần, trên người có rất nhiều thương thế, mặc dù đã khôi phục lại nhưng vẫn lưu sẹo, từ đó có thể thấy thương thế nghiêm trọng cỡ nào.

Bọn họ chính là... Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San!

Năm đó hai người rời khỏi Trường thành du lịch Man Hoang, trải qua vô số chiến đấu lớn nhỏ, bên người không ngừng tụ tập không ít tu sĩ Trường thành, rồi sau đó lại không ngừng tử vong, hôm nay chỉ còn lại hai người bọn họ sống sót, hai người trải qua rất nhiều chuyện, từ một con cừu non biến thành con sói hung ác đã trải qua tẩy lễ của máu tươi.

---------------