[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1702: Nghịch vẫn (2)

Khí tức này, điên cuồng giống như là trời cao vô tận, cho dù tất cả tịch diệt, duy nhất còn hắn độc tồn!

Bóng người hóa thành này, là một lão già, toàn thân mặc trường bào màu xám. Chính là ở trong thời gian hồi tưởng, của Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được Diệt Thánh này đạp trên chiến thuyền tiến vào giới lớn Vĩnh Hằng!

- Đáng tiếc, ngươi đã không còn sức lực triển khai chỉ thứ tư này… của La Thiên!

Lão nhân này mỉm cười, thân thể ầm một tiếng, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần. Thân thể hắn không phải là thực chất, mà là khi tới gần này, một lần nữa hóa thành khí xám, giống như muốn xuyên qua, tiến vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần!

Nhưng ngay chớp mắt khi hắn tới gần, Bạch Tiểu Thuần vô cùng suy yếu, thậm chí trước mắt cũng mơ hồ, khàn khàn mở miệng.

- Thật vậy sao...

Lời của hắn truyền ra, trong một cái chớp mắt, hắn giơ tay phải lên, hạ xuống... chỉ thứ tư!

Một chỉ này hạ xuống, trong chớp mắt, dáng vẻ tươi cười của lão già không thay đổi, trong mắt còn có vẻ châm chọc. Cả đời này của hắn giao đấu cùng vô số cường giả. Hắn phán đoán Bạch Tiểu Thuần không còn lực lượng sót lại, liền xác thực không còn lực sót lại. Giả tạo lừa gạt như vậy, hắn làm sao có thể rút lui. Lúc này thân thể vẫn đang trong nháy mắt tới gần!

Nhưng ngay khi hắn tới gần, trong nháy mắt, nụ cười của hắn đông cứng ở trên mặt. Trong mắt hắn lại lộ ra vẻ không có cách nào tin tưởng, còn có hoảng sợ.

- Không có khả năng!

Thân thể hắn không tới gần thêm chút nữa, mà là trong nháy mắt lùi về phía sau...

Nhưng lại muộn rồi. Một chỉ của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, mặc dù tóc hoàn toàn rụng ra, mặc dù thân thể cũng còng xuống, toàn thân tản ra dáng vẻ già nua nồng đậm, toàn thân chỉ còn da bọc xương, toàn thân đã là dầu hết đèn tắt, tất cả sức sống tản đi. Sinh mạng đều đi tới điểm cuối cùng. Nhưng hết lần này tới lần khác... hắn cuối cùng lại không chết!

Không những không có tử vong, thậm chí còn có sức sống nồng đậm, giống như từ trong cơ thể hắn, không biết từ vị trí nào, đột nhiên bạo phát. Sức sống này phát ra, rõ ràng không phải là của Bạch Tiểu Thuần. Kể từ đó, sức sống này mặc dù dồi dào, có thể tưởng tượng muốn ép buộc huyền diệu của bản nguyên vĩnh hằng, phải tiêu hao cực lớn!

Chỉ là... tổng sản lượng sức sống này thật sự khổng lồ. Dốc hết tất cả, vẫn có thể đi kích phát ra... một chỉ cuối cùng thứ tư!

- Không thể như vậy được!

Trong lòng Diệt Thánh chấn động. Tắn tính kế tất cả, thậm chí không tiếc tiêu hao thân thể đạo mình chuẩn bị, trung hòa ba chỉ của Bạch Tiểu Thuần. Hắn cũng đoán được, Bạch Tiểu Thuần không có cách nào thi triển ra chỉ thứ tư. Nhưng hiện tại, trong cơ thể này của Bạch Tiểu Thuần phát ra sức sống, khiến cho tất cả phán đoán, tất cả tính toán của hắn đều tan vỡ.

- Đây là sức sống từ địa phương nào tới!

Trong sự mê man cùng hoảng hốt, Diệt Thánh không chú ý tới, ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng phía xa, lúc này trong Khôi Hoàng Thành được một lần nữa xây dựng, con rùa đen nhỏ vốn ban đầu cùng với mọi người đều khẩn trương nhìn về phía trên bầu trời, đột nhiên kêu thảm một tiếng. Thân thể hắn thoáng cái lại khô khốc. Phạm vi lớn sức sống biến mất, lại trực tiếp ngã xuống đất co giật hôn mê. Sức sống của nó chỉ kém một tia, sẽ bị rút sạch toàn bộ.

- Bạch Tiểu Thuần, ta hận ngươi...

Trước khi hôn mê, con rùa đen nhỏ nghĩ tới, năm đó thời điểm nó bị Bạch Tiểu Thuần phát hiện, nó cùng Bạch Tiểu Thuần đã có liên kết sinh mạng...

Nếu Bạch Tiểu Thuần bị chém giết, nó cũng sẽ chết...

Chỉ là quá nhiều năm trôi qua, chút chuyện này, con rùa đen nhỏ đã sớm quên. Còn nếu là tồn tại khác, cho dù là liên hệ giữa nó cùng Bạch Tiểu Thuần này, cũng không có cách nào chống đỡ triển khai chỉ thứ tư. Nhưng hết lần này tới lần khác, con rùa đen nhỏ... là rùa Vĩnh Hằng, đồng thời còn đến từ tinh không bên ngoài!

Cho dù là như vậy, sức sống này của nó nhìn như vô tận, đều bị rút đi chỉ còn một tia, mới có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần, cộng thêm lực còn sót lại của bản thân, triển khai chỉ thứ tư!

Trong giờ phút này, dưới chỉ thứ tư, tinh không không có một gợn sóng, Bạch Tiểu Thuần trong sự mệt mỏi, mắt chậm rãi nhắm lại, giống như không còn sức lực mở ra. Thân thể hắn cũng mất đi sự chống đỡ, từ từ bay về phía phương hướng Tiên Vực Vĩnh Hằng... Ở trong nháy mắt hai mắt hắn khép kín, Diệt Thánh phát ra tiếng gào thét lớn nhất từ trước tới nay.

Thân thể hắn cũng không kịp run rẩy, lúc này ở dưới chỉ huyền diệu thứ tư, lại trực tiếp tan vỡ, hóa thành vô số khí xám nỗ lực bỏ chạy, nhưng vẫn còn bị truy kích. Theo ý huyền diệu chà lau, sau khi xóa đi, những khí xám giống như cực kỳ ngoan cố, cuối cùng lại một lần nữa ngưng tụ, lại hóa thành bóng dáng của Diệt Thánh. Chỉ là trong mắt của hắn mang theo sự sợ hãi, lại một lần nữa bỏ chạy.

Nhưng vẫn không có cách nào thay đổi được sự diệt vong nhất định. Ở trong ý huyền diệu này khuếch tán, ở dưới hắn lần lượt tan vỡ lại lần nữa ngưng tụ, sương mù màu xám toàn thân hắn càng lúc càng loãng. Khí tức của hắn cũng càng lúc càng yếu ớt.

Thậm chí ở dưới những lần lần lượt ngưng tụ lại, hai chân hắn đã biến mất. Thân thể của hắn, cánh tay hắn, đều đã tản đi. Lúc này chỉ còn lại có gần nửa người cùng với đầu.

- Không cam lòng!

Diệt Thánh cảm giác vô cùng cay đắng. Rõ ràng thành công đang ở trước mắt, khó khăn lắm, chỉ thiếu chút nữa, hắn có thể trở thành vĩnh hằng. Chỉ là tất cả những điều này... thình lình xảy ra, liền trực tiếp ầm ầm đổ sụp xuống.

Mắt thấy đầu của hắn lại sắp tiêu tan, ở trong sự điên cuồng mãnh liệt này, Diệt Thánh chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ nhàng tung bay về hướng Tiên Vực Vĩnh Hằng. Trong mắt của hắn thoáng lộ ra một sự thâm độc!

- Nếu ta không có cách nào thành công, như vậy... lại dứt khoát khiến cho vĩnh hằng Linh Giới này, sinh ra một vị La Thiên nữa...

- La Thiên vô tình, ngươi có quá nhiều lo lắng. Như vậy làm sao có thể hóa thành La Thiên chân chính...

- Cũng được, ta lại tới thành toàn cho ngươi, cho ngươi từ nay về sau... vô tình lạnh lùng tàn khốc, không người quen không bằng hữu. Cho tất cả những người qua lại với ngươi, đều bị chôn cất. Cho ngươi... trải qua thử thách cuối cùng này, trở thành La Thiên, diệt đi đạo vực Vị Ương!

Theo lời nói truyền ra, Diệt Thánh bỗng nhiên cười. ở trong tiếng cười kia, hắn chỉ còn lại cái đầu, đột nhiên lại tản ra ánh sáng màu đen mạnh nhất từ trước tới nay.

Ở chớp mắt khi tia sáng này vừa xuất hiện, lao thẳng đến Tiên Vực Vĩnh Hằng!