[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1700: La Thiên Chỉ!

Bạch Tiểu Thuần cố gắng khống chế được khí tức, trong mắt có sự thoải mái lại còn có một tia mong chờ. Ở trong ngoài toàn thân đều gần như bị diệt sạch, ở dưới tình huống ngọn lửa sinh mệnh bất cứ lúc nào cũng có thể bị tắt, hắn giống như cảm nhận được dẫn dắt trong u minh, dường như... ở trong loại trạng thái này, cảm nhận của hắn đối với bản nguyên vĩnh hằng, là một khắc mạnh nhất trong suốt đời trước đó!

- Rốt cuộc, cái gì là bản nguyên...

Bạch Tiểu Thuần nhìn trên trời cao. Chiến thuyền cực lớn màu đen trong tiếng nổ lớn đến đây. Hắn cảm nhận từ trên chiến thuyền này tản ra lực hủy diệt, cảm nhận toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng đều đang run rẩy, giống như không có cách nào tiếp nhận được, sắp chia năm xẻ bảy. Hắn cảm nhận ngọn lửa sinh mệnh phiêu diêu đến từ chúng sinh, đến từ mỗi một người, hắn không nhịn được thì thào nói nhỏ.

- Bản nguyên vô hình vô tướng, hình như không tồn tại, đồng thời sáng tạo và bao hàm tất cả tồn tại và tất cả diện mạo bên ngoài.

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, trong mắt hình như trở nên có tinh không, bên trong có vạn vật tràn ngập. Theo lời nói truyền ra, tất cả bản nguyên vĩnh hằng trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng bốn phía xung quanh hóa thành ý huyền diệu, cuối cùng lại đồng thời chấn động, giống như bị Bạch Tiểu Thuần chấn động, xuất hiện cộng hưởng.

- Bản nguyên vô thủy vô chung, đồng thời sáng tạo và bao hàm tất cả trước sau.

Câu nói này vừa thốt ra khỏi miệng của Bạch Tiểu Thuần, nhất thời tất cả ý huyền diệu này ở bốn phía xung quanh, đều bạo phát, tập trung lại về phía Bạch Tiểu Thuần ở đây, cuối cùng lại ở xung quanh bên ngoài thân thể hắn, hình thành một mảnh gió bão nhìn không thấy!

- Bản nguyên không có không gian, đồng thời sáng tạo và bao hàm tất cả không gian.

Câu nói thứ ba của Bạch Tiểu Thuần ra khỏi miệng, ý huyền diệu này hình thành gió bão, chuyển động nhanh hơn, trở thành vòng xoáy người ngoài không thể nhận ra, đẩy mạnh thân thể Bạch Tiểu Thuần, cuối cùng lại khiến cho Bạch Tiểu Thuần đã suy yếu đến cực hạn, thân thể hắn không tiếp tục rơi nữa, mà là lơ lửng ở trong thiên địa!

- Bản nguyên không có thời gian, đồng thời sáng tạo và bao hàm tất cả thời gian.

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần tản ra ánh sáng mãnh liệt. Đây là câu thứ tư của hắn. Trong chớp mắt khi nói ra, ý huyền diệu xung quanh hắn hình thành vòng xoáy, lại lập tức ầm ầm chuyển động, đẩy mạnh thân thể Bạch Tiểu Thuần, không còn là lơ lửng, mà là lao thẳng đến tinh không!

Từ phía xa nhìn lại, hắn giống như quật khởi!

Tinh không còn chấn động, giống như có tiếng đại đạo cộng hưởng, vang vọng tinh không. Thậm chí ở trong thế giới của trên trăm vạn đống đổ nát, giờ phút này, vốn bị bóng tối đóng băng phong tỏa, cũng bắt đầu vỡ nát.

Nghịch Phàm ở bên trong tinh không, mắt hắn bỗng nhiên trợn tròn, tâm thần dâng lên sóng lớn ngập trời, kinh ngạc la lên thất thanh.

- Đây là... khí tức của vĩnh hằng!

Lại ở thời điểm Nghịch Phàm ở đây hoảng sợ chấn động kinh ngạc, âm thanh của Bạch Tiểu Thuần từ trong thiên địa Tiên Vực Vĩnh Hằng, vang vọng tinh không, khuếch tán toàn bộ giới lớn Vĩnh Hằng!

- Bản nguyên, ta còn không có hiểu được. Vĩnh hằng, ta còn kiến thức nửa vời...

Bạch Tiểu Thuần lại vẫn từ từ nhắm hai mắt. Hắn vẫn suy yếu. Nhưng giờ phút này thân thể yếu đuối, ở thời điểm hai mắt lại mở ra, trong mắt lại lộ ra sự tự tin mãnh liệt!

- Nhưng... sinh mạng cộng hưởng đại đạo, sức sống cộng hưởng huyền diệu, lấy cái này... chém giết Nghịch Phàm, dĩ nhiên cũng đủ!

Giờ phút này, một hỏa diễm trong nháy mắt từ trên thân thể Bạch Tiểu Thuần thiêu đốt đi ra. Đó là thiêu đốt đạo, đó là thiêu đốt sinh mạng cùng sức sống, còn ở trong cơ thể hắn, lặng lẽ không một tiếng động, giống như xuất hiện biến hóa kinh thiên động địa nào đó, dường như... là từ một phần cảnh giới Chúa Tể đột phá, khiến cho bản nguyên vĩnh hằng này ở bốn phía xung quanh ngưng tụ ra ý huyền diệu, sôi trào ra.

Mượn sự sôi trào này, dựa vào cảm ứng trong u minh, Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải lên, hướng về phía chiến thuyền màu đen trên trời cao, lúc này đang nổ lớn lao đến, ẩn chứa sự hủy diệt vô tận, bỗng nhiên... chỉ một cái!

Một chỉ này, nhìn như bình thản không có gì lạ, hoàn toàn không có chút thần thông nào, còn hoàn toàn không có một chút sóng dao động pháp thuật nào. Nhưng lại ngày này qua ngày khác, ở dưới một chỉ này, Nghịch Phàm trong tinh không thần sắc lập tức biến đổi nhất từ trước tới nay, lại còn kinh ngạc kêu lên.

- Ngươi...

Nhưng không đợi hắn nói xong, chiến thuyền màu đen đang đánh xuống Tiên Vực Vĩnh Hằng, lại trong thiên địa lặng lẽ không một tiếng động, vẫn duy trì thế trùng kích, nhưng bắt đầu từ đầu thuyền, dường như trở thành bộ dạng một bức tranh ở trong thiên địa, bị một bàn tay khổng lồ nhìn không thấy, trực tiếp xóa đi...

Mắt thường có thể thấy được, đầu thuyền này biến mất, theo đó lại là thân chiến thuyền. Cho đến toàn bộ chiến thuyền này tràn ngập khí tức tử vong, có đầy đủ lực vô cùng, đều... biến mất không thấy bóng dáng!

Bị hoàn toàn, xóa đi tất cả vết tích tồn tại!

Bầu trời hoàn toàn không có một chút gợn sóng. Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt hơn một chút. một chỉ này, hắn đi điều động bản nguyên vĩnh hằng hình thành huyền diệu, không còn là trong thời gian hồi tưởng giống như trước đây, mượn ra dẫn dắt, để cho hắn công kích Nghịch Phàm. Lần này, hắn là dung nhập bản thân, trả cái giá lớn bằng cách tiêu hao sức sống của bản thân, dựa vào cộng hưởng cùng tinh không cùng với bản nguyên vĩnh hằng, ép buộc nó!

Dẫn dắt cùng ép buộc, ý nghĩa hoàn toàn không giống nhau!

Thân thể hắn càng suy yếu hơn, nhưng hai mắt hắn quả thật càng sáng ngời. Ngón tay của hắn còn đang giơ lên, nhưng Nghịch Phàm trong tinh không, tâm thần chấn động đến cực hạn. Tất cả chúng sinh đều dại ra. Hình như vào giờ phút này, ở dưới một chỉ này của Bạch Tiểu Thuần, tất cả đều nhấc lên chấn động vô cùng!

Ở trong sự yên tĩnh này, thân thể Nghịch Phàm lần đầu run rẩy. Hắn có loại cảm giác mãnh liệt, nếu không đi ngăn cản Bạch Tiểu Thuần, như vậy cả đời này của hắn, muốn lại không có cơ hội nữa.

Thật sự giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần cho cảm giác của hắn, khủng khiếp vô hạn. Thậm chí bóng dáng không thấy nhìn phía sau hắn, lúc này được gọi là Diệt Thánh, cũng đang chấn động. Trong con mắt lộ ra hồi ức vô tận giống như năm tháng trước đó. Đôi môi khẽ nhếch lên, không truyền ra âm thanh, nhưng nhìn từ hình dáng của miệng hắn khi phát âm, dường như nói ra hai chữ.

La Thiên!

- Ngăn cản hắn!