[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1693: Vị Ương Quy! (1)

Cùng lúc đó, ý huyền diệu này phất qua vòng xoáy, Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy, vòng xoáy trực tiếp nát bấy, cuối cùng tất cả bị mài bằng, đều giống như rất đơn giản, trực tiếp lau xóa đi.

- Loại lực lượng này...

Tim Bạch Tiểu Thuần đập tăng nhanh, trong đầu không ngừng nổ vang. Một mặt là cảnh tượng như vậy phát sinh ở trong năm tháng. Về mặt khác, lại là ý huyền diệu kinh thiên địa quỷ thần khiếp!

- Lão già kia nói, nơi này là Linh Giới vĩnh hằng, nơi này là quê hương của La Thiên. La Thiên là ai...

Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào bên trong tinh không, nơi vòng xoáy đã từng xuất hiện. Nơi đó cũng là nơi cuối cùng, ý huyền diệu xuất hiện.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần chú ý tới Nghịch Phàm tự nhiên không tiếp tục truy sát mình, mà nhìn phương hướng chiến thuyền biến mất, trầm mặc không nói. Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Hắn nghĩ đến lời nói của Đạo Trần trước đây. Ánh mắt hắn nhìn về phía Nghịch Phàm, cũng biến thành cổ quái.

- Vị này... rốt cuộc là Nghịch Phàm, hay có thể là lão đầu kia?

Trong sự do dư. Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ có nên mở miệng hỏi một câu tới, kích thích đối phương một chút hay không.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần muốn mở miệng, trong nháy mắt nơi vòng xoáy trước đó bị ý huyền diệu này xóa đi, cuối cùng lại trong chớp mắt lõm xuống. Sau khi theo lõm xuống, không ngờ lại chợt nhô ra!

Có tiếng gầm khẽ từ nơi đó truyền đến, còn ở trong tinh không này nhô ra. Lại có một mặt người được phác họa ra!

Giống như tinh không trở thành một lớp màng mỏng. Một bên lớp màng này là Linh Giới vĩnh hằng. Một bên lớp màng lại là không gian thần bí không biết!

Lúc này ở bên trong một thế giới không biết, đang có một đại năng, nỗ lực phá tan lớp màng tinh không này, nhưng lại không có cách nào làm được. Cho nên ở chỗ này, hình thành đường nét gương mặt hắn!

Cảnh tượng như vậy, không chỉ Bạch Tiểu Thuần ở đây lấy làm kinh hãi, ngay cả Nghịch Phàm, cũng chợt quay đầu nhìn lại.

Nhưng rất nhanh, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lại lộ ra vẻ quái dị. Hắn không biết Nghịch Phàm có thể phát hiện ý huyền diệu trong tinh không này hay không, nhưng hắn lại có thể cảm nhận được rõ ràng, ý huyền diệu nhìn không thấy này, lại tới, lúc này lại ngưng tụ ở quanh gương mặt này, hình như đang chờ đợi...

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, nhìn lại, rất nhanh, theo gương mặt giãy dụa, dần dần nơi đó xuất hiện một vòng xoáy hơi nhỏ. Vòng xoáy này không ngừng chuyển động, giống như xuyên qua tinh không, nối liền Linh Giới vĩnh hằng cùng không gian tinh không không biết phía sau!

Đúng lúc này, mắt Bạch Tiểu Thuần lại một lần nữa trợn tròn, thậm chí tròng mắt cũng thiếu chút nữa muốn rơi xuống. Hắn nhìn thấy được, từ bên trong vòng xoáy này, lúc này lại có một con rùa lớn giống như cá sấu vậy, mang theo sự hung tàn cùng cuồng bạo, mắt đỏ, từ trong nước xoáy chui vào.

Khiến cho Bạch Tiểu Thuần chấn động, là hình dáng còn rùa lớn này, ngoại trừ kích thướcra, tự nhiên cùng thú bản mạng của hắn... giống nhau như đúc!

- Đạo vực mênh mông huy hoàng, đã qua. Tiếp theo, chính là thời khắc đạo vực của Vị Ương ta. Vị Ương Quy, chém giết Diệt Thánh, ngăn cản vị La Thiên thứ hai sinh ra!

Sau khi còn rùa cá sấu dữ tợn này xông vào, vòng xoáy dần dần tiêu tan. Trên đó nhô ra gương mặt, cũng chậm rãi lui ra phía sau. Từ trong nước xoáy gần tản đi này, có âm thanh lạnh như băng ngạo nghễ, ung dung truyền đến.

Nhưng ngay khi giọng nói này vừa nói xong, trong chớp mắt, ý huyền diệu trước sau ở gần đó, cuối cùng lại bất chợt thoáng động, ở trong cảm nhận của Bạch Tiểu Thuần, ý huyền diệu này lại trực tiếp chui vào bên trong vòng xoáy gần biến mất. Cùng lúc đó, lại từ trong vòng xoáy này truyền ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết cùng kinh ngạc. Ngay sau đó, tất cả lại thoáng ngừng lại...

Mà ý huyền diệu này cũng rất nhanh lại theo vòng xoáy trở về. Sau khi xóa đi vòng xoáy, nó lao thẳng đến con rùa cá sấu kia.

Con rùa cá sấu này dường như cực kỳ không tầm thường. Sau khi ý huyền diệu này tới gần, cuối cùng toàn thân nó lại phát ra ánh sáng màu vàng. Nhất là vỏ rùa của nó, lúc này theo ánh sáng lập lòe. Sau khi Bạch Tiểu Thuần thấy, trong đầu lại chợt chấn động.

- Vỏ rùa này... có chút quen mắt...

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên, thì thào nói nhỏ. Hắn cảm nhận được, sau khi ý huyền diệu chợt đảo qua trên vỏ rùa, thân thể con rùa cá sấu này lại trực tiếp biến mất, nhưng còn lại một vỏ rùa. Ở thời điểm ý huyền diệu đó giống như muốn xóa đi vỏ rùa này, bỗng nhiên, ở nơi vỏ rùa tồn tại, trong tinh không hình như có một đóa hoa cực lớn hư ảo, đột nhiên xuất hiện!

Hoa này khi thì mơ hồ, khi thì rõ ràng, tuyệt vời vô cùng.

Sự xuất hiện của nó, giống như bắt lấy vỏ rùa này, dần dần dung nhập bản thân. Trong toàn bộ quá trình, ý huyền diệu bên trong tinh không đều không có ngăn cản, cũng không có tiếp tục xóa đi vỏ rùa. Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nghĩ đến... con rùa đen nhỏ.

Quả nhiên, sau khi đóa hoa dung hợp vỏ rùa, một con rùa đen nhỏ mới sinh, cuối cùng lại biến ảo ở trên lá cây của đóa hoa, vẻ mặt mờ mịt. Giống như tất cả ký ức của nó, đều bị ý huyền diệu này xóa đi, lúc này đần độn, theo đóa hoa, dần dần biến mất ở trong tinh không.

- Rùa Vĩnh Hằng...

Bạch Tiểu Thuần nhìn con rùa đen nhỏ theo đóa hoa biến mất, trong lòng hắn chấn động. Lần này hồi tưởng, đối với hắn mà nói, có ý nghĩa cực lớn, nhất là đối với lai lịch của con rùa đen nhỏ cùng với Quy Văn Oa của mình. Kúc này hắn đã hiểu ra, trong mắt còn có tinh quang lập lòe.

Mà khiến cho hắn cảm thấy chấn động, chính là ý huyền diệu trong tinh không này, lúc này thân thể hắn chợt lắc một cái, lao thẳng đến chỗ hoa vĩnh hằng biến mất. Sau khi chớp mắt đến, Bạch Tiểu Thuần chợt giơ tay phải lên. Hắn cảm nhận được ý huyền diệu này còn ở nơi này, không tản đi. Lúc này tay phải hắn giơ lên, chính là chụp vào chỗ ý huyền diệu tồn tại.

Hắn có loại cảm giác nói không ra lời, ý huyền diệu này, sẽ không làm mình thương tổn, lại giống như sau khi mình thăng cấp chúa tể, có thể cảm nhận được hình như lực lượng này, cùng mình tồn tại cộng hưởng nào đó.

Gần như ở trong chớp mắt tay phải Bạch Tiểu Thuần chộp tới, Nghịch Phàm chúa tể phía xa, đáy lòng của hắn dường như bị chấn động trước những gì nhìn thấy. Chỉ là không giống với Bạch Tiểu Thuần, hắn... không cảm giác được ý huyền diệu này. Nhưng điều này không có nghĩa là hắn không biết ý huyền diệu này là cái gì. Lúc này, sau khi chú ý tới hành động của Bạch Tiểu Thuần, mắt Nghịch Phàm bỗng nhiên trợn tròn.