[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1582: Giấy bà bà

Chỉ là không đợi Bạch Tiểu Thuần thở phào, phía sau hắn lại truyền đến những tiếng ho khan kịch liệt. Sau những tiếng ho khan này, lại là một tiếng rít gào trầm lặng!

Tóc gáy Bạch Tiểu Thuần chợt dựng lên. Tiếng ho khan này khiến cho hắn lập tức liền nghĩ đến chủ nhân của cái tay trước đó đã đẩy mình tiến vào thế giới trong miệng giếng kia. Lúc này hắn điên cuồng bỏ chạy về phía trước, thần thức tản ra, lập tức liền thấy sau lưng mình lại có một cái bàn tay trực tiếp từ bên trong hư vô từ trong không trung vươn ra. Bàn tay khổng lồ khô gầy kia, giống như bàn tay của người chết, đang hung hăng chộp về phía Bạch Tiểu Thuần ở đây!

Mắt Bạch Tiểu Thuần trợn tròn, tim đập loạn. Cái bàn tay này cho hắn cảm giác, mặc dù không phải chúa tể, nhưng lại ở trong Thái Cổ cảnh, có thể nói là giống như cực hạn.

- Đây rốt cuộc là thứ đ gì vậy?

Bạch Tiểu Thuần cũng muốn khóc, vội vàng điều khiển ánh sáng Thái Cổ, thả tất cả năm đường còn lại, lao thẳng bàn tay khổng lồ đang lao đến phía sau mình.

Những tiếng động ầm ầm lại một lần nữa vang vọng, cái bàn tay này bị năm đường ánh sáng Thái Cổ đánh trúng, cho dù là cường hãn hơn nữa, cũng không tự chủ được dừng lại một chút. Ở trong nháy mắt dừng lại này, Bạch Tiểu Thuần mượn lực lượng do ánh sáng Thái Cổ công kích phía sau khuếch tán đẩy mạnh, đẩy thân thể hắn về phía trước, trực tiếp bay vọt qua một đoạn lớn. Cùng lúc đó, trên tiểu khí linh bảo quạt cũng đúng lúc, điều khiển bảo quạt lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần. Ở dưới tốc độ nhanh chóng của hai bên,, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng bước lên bảo quạt.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần bước lên bảo quạt, trong một cái chớp mắt, bàn tay khổng lồ từ bên trong hư vô vươn ra này bị năm đạo ánh sáng Thái Cổ cản trở một chút, cuối cùng lại chộp tới. Lần này càng hung tàn hơn, cuối cùng lại lao thẳng đến bảo quạt.

Tiểu khí linh hét lên một tiếng, muốn điều khiển bảo quạt né tránh đã không kịp. Ở dưới nguy cơ trước mắt này, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt. Trong mắt hắn lại hiện lên vẻ điên cuồng, rống to hơn, toàn lực khống chế bảo quạt, cuối cùng lại không lùi mà tiến tới, lại trực tiếp hung hăng va chạm mạnh về phía bàn tay không lồ đã lao tới!

Những tiếng động ầm ầm chấn động tinh không tám phương. Dưới va chạm này, bàn tay to kia cuối cùng lại trực tiếp văng ra. Nhưng bảo quạt cũng vì lần va chạm này, bản thân bị phản phệ, theo bảo quạt chấn động, cuối cùng lại bị cuốn bay ra hơn ngàn trượng.

Nếu chỉ là như vậy, Bạch Tiểu Thuần còn có thể miễn cưỡng điều khiển bảo quạt bỏ chạy. Nhưng ngay trong một chớp mắt này, từ bên trong hư vô nơi này, tự nhiên lại có bàn tay khổng lồ khô gầy thứ hai đưa ra, lại chộp về phía bảo quạt.

- Liều mạng!

Bạch Tiểu Thuần rít gào. Lúc này hắn đã không kịp hoảng hốt cùng khiếp sợ nữa. Toàn bộ bên trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ. Hắn biết rõ, lần này nếu không liều mạng, sợ là nguy cơ to lớn, vượt qua tất cả.

Ở dưới sự phát cuồng của Bạch Tiểu Thuần, ánh sáng của bảo quạt này sáng chói. Bàn tay khổng lồ của chúa tể kia lại một lần nữa bị Bạch Tiểu Thuần cùng tiểu khí linh cùng nhau khống chế, từ bên trong mặt quạt vươn ra. Còn có nô bộc Thái Cổ một bước đi ra, giống như cùng bàn tay khổng lồ của chúa tê dung hợp với nhau, lại trực tiếp công kích về phía bàn tay khổng lồ lúc này đang hung tàn chộp về phía bên ngoài bảo quạt!

Cánh tay chúa tể vừa ra, tinh không chấn động. Bàn tay khô gầy đang chộp tới này chợt dừng lại. Hiển nhiên cho dù là nó cũng không nghĩ tới, bên trong bảo quạt này tự nhiên sẽ có một cánh tay chúa tể. Nó muốn lui về phía sau đã không kịp, lại trực tiếp va chạm vào nhau.

Trong những tiếng động ầm ầm vang vọng, bàn tay khô gầy này lần đầu tan vỡ. Nhưng bàn tay khổng lồ của chúa tể mặc dù lông tóc không tổn hao gì, nhưng nô bộc Thái Cổ bên trong lại điên cuồng phun ra máu tươi, toàn thân đều mệt mỏi, đảo lui trở về trong mặt quạt.

Tất cả những điều này nói ra rất dài dòng, nhưng trên thực tế cũng chỉ phát sinh ở trong thời gian ngắn ngủi. Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, lúc này vội vàng điều khiển bảo quạt, lại muốn bỏ chạy.

- Đáng chết. Đều tại ngươi. Trước đó ta cũng đã nói rút lui đi, ngươi cứ tham lam!

Trong tiếng thét chói tai, tiểu khí linh cũng toàn lực ứng phó. Chỉ là nguy cơ còn chưa kết thúc. Lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần cùng tiểu khí linh điều khiển bảo quạt bỏ chạy, tiếng gầm lên giận dữ, lại trực tiếp từ bên trong miệng giếng này truyền ra!

Ngay sau đó, trong lúc Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy cùng với không có cách nào tin tưởng, miệng giếng này cuối cùng lại không ngừng lớn lên, tự nhiên vặn vẹo, từ từ... cuối cùng lại biến thành một chiếc đèn lồng cực lớn!

Cái miệng giếng này chính là đỉnh của cái đèn lồng này. Mà ở trong nháy mắt khi cái đèn lồng này xuất hiện, tinh không dâng lên sóng dao động, cuối cùng lại có một… lão bà bà làm bằng giấy còn muốn khổng lồ hơn so với cái đèn lồng này rất nhiều, ở trong tinh không này, kích thước giống như người khổng lồ... một bước đi ra!

Lão bà bà này mặc áo liệm, bất luận là thân thể hay y phục, đều làm bằng giấy. Lúc này, sau khi xuất hiện, trong mắt nàng lộ ra ánh sáng hung tàn, trong miệng phát ra rít gào khó chịu.

- Ngươi trốn không thoát!

Tiếng gào thét giống như có vô số người đồng thời mở miệng phát ra, vang vọng tinh không. Đồng thời, hai chân của lão bà bà này bước ra, trực tiếp đuổi theo về phía Bạch Tiểu Thuần ở trên bảo quạt.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình cũng bị dọa cho sợ muốn tiểu. Lúc này tròng mắt hắn trợn trừng, trong đầu chấn động, cũng sắp muốn khóc.

- Trời ạ, ta chẳng qua là muốn nhận chút hồn, thế nào lại trêu chọc một lão quái vật như thế!

Trong tiếng thét chói tai, Bạch Tiểu Thuần lập tức điều khiển bảo quạt lui về phía sau. Tiểu khí linh ở bên cạnh, âm thanh thét chói tai vượt qua Bạch Tiểu Thuần, cũng toàn lực ứng phó.

- Lão quái vật này, mặc dù không phải là chúa tể, lại không kém hơn là bao nhiêu.

Tim gan Bạch Tiểu Thuần cũng đang run rẩy, đồng tử chuyển động. Hắn suy nghĩ hiện tại có nên rời đi, trở lại Tiên Vực Vĩnh Hằng hay không.

Trước đó ở trong thế giới người giấy, Bạch Tiểu Thuần cũng đã nếm thử, nhưng lại thất bại. Nhưng hiện tại trở lại bảo quạt, Bạch Tiểu Thuần nắm chắc có thể rời đi. Chỉ là nghĩ tới, sau khi mình rời đi, bất luận là Tống Khuyết hay tiểu khí linh ở bên trong bảo quạt này, sợ cũng là sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng bản thân ở đây cũng chặt đứt con đường tương lai, Bạch Tiểu Thuần lại không cam lòng.