[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1568: Tên này như thế nào (2)

Theo đó, lại là chúc mừng của Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều. Gần như tất cả Thiên Tôn đều đưa tới lễ vật xa xỉ. Cho dù là Phệ Linh Thượng Nhân cùng Nguyên Yêu Tử, đã từng bị Bạch Tiểu Thuần bắt giữ, cũng đưa lễ vật tới.

Càng không cần phải nói tới đám người Tư Mã Vân Hoa, còn có Linh Cửu Thiên Tôn, Cổ Thiên Quân, Trần Tô, vốn đã thiếu nợ Bạch Tiểu Thuần nhân tình, cũng đều đưa lễ vật tới.

Mà lễ vật lớn nhất, lại là đến từ Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng. Mặc dù là phân ba thiên hạ quan hệ phức tạp, nhưng ở trên lễ vật bề ngoài này, lại không thể hiện ra. Chỉ có điều so với việc Tà Hoàng đưa ra một tảng đá, Thánh Hoàng đưa ra, đúng là hai mảnh lá cây của chủ sen thiên trì!

Hai cái lá cây này đã không thể dựa theo giá trị tính ra được. Toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, chỉ có một đóa chủ sen thiên trì. Một đóa hoa sen này cũng chỉ có mười tám cái lá cây.

Hiện tại lá cây này chỉ còn lại có mười bốn lá. Đưa cho Bạch Tiểu Thuần hai lá, cũng chỉ còn lại mười hai lá.

Lễ vật này nặng. Cho dù là Bạch Tiểu Thuần cũng lộ vẻ xúc động. Về phần khối đá Tà Hoàng đưa ra, nếu như đổi lại thành những người khác, sẽ cho là quý trọng. Cái này dù sao cũng là... máu thịt của vị Chúa Tể diệt thế ở trên trời cao biến thành!

Nhưng trên thực tế, sau khi Bạch Tiểu Thuần biết thân phận của Tà Hoàng có vấn đề lớn, đối với vật phẩm hắn đưa tới, cực kỳ cẩn thận. Loại khối đá này, làm sao có thể để cho tiếp xúc với con của mình được.

Sau khi nhận được khối đá này, trong mắt Bạch Tiểu Thuần đã có sát cơ. Thật lâu hắn mới nhịn xuống.

Ngoại trừ hai đại hoàng triều ra, bản thân Khôi Hoàng Triều cũng có quá nhiều người tới chúc mừng. Mặt khác, người có thể gặp mặt Bạch Tiểu Thuần, gần như đều người quen biết cũ ở thế giới Thông Thiên.

Giống như Trần Mạn Dao cùng với Hứa San, hai nàng tiến đến, bái kiến Bạch Tiểu Thuần, sau đó lại đưa lên lễ vật. So với sự thoải mái của Trần Mạn Dao, Hứa San rõ ràng hơn phức tạp rất nhiều. Nhưng nàng hình như cũng suy nghĩ cẩn thận, chỉ là quay về phía Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, biểu lộ tôn kính, sau đó lại cùng Trần Mạn Dao rời đi.

Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể trầm mặc, nhìn theo bóng lưng của các nàng, hồi lâu than nhẹ một tiếng.

Bạch Tiểu Thuần đã không phải là tu sĩ nho nhỏ năm đó. Hắn trở thành Khôi Hoàng, hình như không gì không làm được. Nhưng chỉ có Bạch Tiểu Thuần tự mình biết, rất nhiều chuyện, hắn không có cách nào đi làm.

Mặc dù là năm đó hai bên có duyên, nhưng hôm nay thương hải tang điền. Câu nói bảo các nàng lưu lại, Bạch Tiểu Thuần không muốn nói, cũng không nguyện nói.

Có thể thế gian này, nếu hai bên không có tình cảm, nói như vậy, lại nói ra rất dễ dàng. chỉ là một khi có tình cảm, ngược lại cũng không phải có thể nói ra. Trước đây Bạch Tiểu Thuần không hiểu, hiện tại hắn đã hiểu.

Mang theo thổn thức trong lòng, Bạch Tiểu Thuần đưa tiễn Hứa San cùng Trần Mạn Dao rời đi. Sau đó hắn xoay người trở lại đại điện. Hắn đang nhanh chân đến thăm Đại Bảo cùng Tiểu Tiểu. Bỗng nhiên, phía sau lưng hắn truyền đến một âm thanh chói tai cùng rất tiện.

- Tiểu Thuần Tử, Quy gia nhà ngươi tới, nhanh chóng mang đồ ngon ra đãi Quy gia. Nếu không, ngươi có tin hay không, Quy gia nhà ngươi cho trên mặt con trai ngươi một cái ấn!

Âm thanh đáng khinh như vậy, lại dám với Bạch Tiểu Thuần như thế, hiện tại ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, cho dù là Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, cũng phải có chút lo lắng. Có thể không kiêng kỵ như vậy, cũng chỉ có con rùa đen nhỏ.

Trong nháy mắt khi nghe được lời con rùa đen nhỏ nói, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, thân thể trong chớp mắt lui về phía sau, tốc độ cực nhanh. Âm thanh của con rùa đen nhỏ nơi đó còn đang vang vọng, Bạch Tiểu Thuần đã biến mất không thấy bóng dáng.

Theo một tiếng thét chói tai truyền ra, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ở chỗ một giả sơn cách đó ngoài trăm trượng. Hắn giơ tay phải lên, bất chợp chộp về phía một nơi trống trải trước đó.

Vào giờ phút này, thậm chí hư vô ở bốn phía xung quanh cũng vỡ ra, giống như sụp xuống. Theo thét chói tai vang vọng, tàn ảnh của con rùa đen nhỏ trực tiếp huyễn hóa ra, triển khai tốc độ kinh người, trực tiếp na di tránh né.

Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần đã không còn giống như trước kia. Hắn hừ một tiếng, thân thể trực tiếp bước một bước về phía trước. Bước này hạ xuống, nhất thời hư vô tám phương giống như nghịch chuyển, giống như hóa thành mặt nước, khiến cho bốn phía xung quanh, đều trở nên đặc sền sệt. Mặc dù không phải phong ấn, nhưng lại còn hơn phong ấn, lại giống như mượn lực lượng thiên địa, đi đè ép tất cả!

Cho dù tốc độ của con rùa đen nhỏ nhanh hơn nữa, cũng lập tức chậm lại. Bên trong tròng mắt của nó mang theo một tia không thể tưởng tượng nổi. Mặc cho nó giãy giụa như thế nào, đều không có cách nào chạy ra được. Lúc này bỗng nhiên có một bàn tay to vươn, nắm lấy thân thể của nó!

- Con rùa đen nhỏ, trước đó ngươi nói cái gì, ta không nghe rõ.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý. Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn thuận lợi bắt được con rùa đen nhỏ này như vậy. Lúc này cầm con rùa đen nhỏ ở trước mặt, Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, ngạo nghễ hỏi.

Con rùa đen nhỏ cũng có chút há hốc mồm. Nhưng tính cách của nó không muốn chịu thua, lúc này trừng mắt lại, đang muốn mở miệng mắng người. Bạch Tiểu Thuần hiểu rất rõ đối với mức độ phá hoại của con rùa đen nhỏ. Không đợi con rùa đen nhỏ mở miệng, hắn lại rất tự nhiên thuần thục, lắc lư con rùa đen nhỏ ở trong tay.

Cái lắc lư này khiến cho con rùa đen nhỏ lại thét chói tai.

- Đại gia, chủ nhân, Bạch gia gia... Không nên lại lắc nữa. Đáng chết, ngươi bây giờ thế nào lại trở nên lợi hại như vậy.

- Ta mới vừa rồi chỉ là nói đùa thôi. Ta làm sao có thể đóng dấu cho con của Bạch gia gia ngươi được. Điều này hoàn toàn không có khả năng. Ta bảo vệ còn không kịp. Ha ha, ngươi xem ta cũng vì đã lâu không gặp mặt, cho nên đùa giỡn một chút.

Con rùa đen nhỏ vội vàng mở miệng nói, nói hết lời hữu ích, Bạch Tiểu Thuần lúc này mới dừng lay động.

- Bảo ngươi tốt nhất ở lại Thánh Hoàng Triều, ngươi chạy cái gì? Ngươi vừa chạy, hại tất cả thư tình của ta cũng bị mất!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến sự kiện này, trong lòng lại phiền muộn.

Nhưng con rùa đen nhỏ thật sự buồn bực, không nhịn được cũng bắt đầu oán giận.

- Ngươi nghĩ rằng ta muốn chạy sao? Lão tử ở Thánh Hoàng Triều rất tốt. Nhưng lần trước ngươi tới, đầu tiên là bảo ta ở lại nơi đó, lại đồng ý một ngày nào đó sẽ sắc phong cho ta làm thần thú!