[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1420: Về nhà

Nhưng hắn luyến tiếc cuộc sống ở nơi này, luyến tiếc loại cảm giác được người người ở nơi đây kính phục coi trọng. Trước đó hắn rầu rĩ hết lần này đến lần khác, vẫn không có nghĩ được có nên đi tìm nơi nương tựa từ Bạch Tiểu Thuần hay không.

Nhưng hiện tại, hắn biết mình đã không cần rầu rĩ nữa. Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, khiến cho hắn hoàn toàn hiểu rõ, những ngày tháng an nhàn của mình phải chấm dứt. Lúc này hắn lo lắng, là hành vi mình ở khoảng cách gần như vậy, lại có thể chưa từng chủ động đi tới, sẽ khiến cho Bạch Tiểu Thuần không vui.

Nếu như đổi lại thành những người khác không vui, Chu Nhất Tinh căn bản cũng không quan tâm. Nhưng hắn lại từng tận mắt nhìn thấy được các loại thủ đoạn cùng quật khởi của Bạch Tiểu Thuần ban đầu ở Man Hoang. Bất luận là tai nạn và rắc rối của Khôi Hoàng Triều, hay bản thân trở thành luyện hồn sư thiên phẩm, lại hoặc là đệ tử trở thành Minh Hoàng, trả lại Hồng Trần Nữ bị bắt... Tất cả những điều này, đều khiến cho kính nể của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, đã khắc sâu vào trong xương tủy in sâu bên trong linh hồn. Lúc này sở dĩ hắn bái kiến khoa trương như vậy, mục đích của hắn chính là muốn tự bẩn. Đồng thời, khiến cho mình thoạt nhìn có chút đáng thương.

- Hi vọng Bạch Tiểu Thuần này có thể nghĩ tới tình cảm trước đây, đừng đi gây sự với ta...

Trong lòng Chu Nhất Tinh đã bắt đầu rơi lệ. Lúc này đôi mắt hắn lộ vẻ mong chờ đáng thương nhìn Bạch Tiểu Thuần.

- Chủ nhân, chủ nhân không biết chứ, ta chờ đợi chủ nhân đã lâu. Ta nằm mơ cũng nghĩ tới chuyện này. Chủ nhân có thể xuất hiện ở trước mặt của ta, thật là tốt biết bao.

- Chủ nhân, Nhất Tinh nhớ chủ nhân.

Chu Nhất Tinh mắt thấy bộ dạng của Bạch Tiểu Thuần trước sau cười híp mắt, trong lòng hắn thầm run lên, lại kéo dài tiếng nói mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Từ sau khi mới nhìn thấy Chu Nhất Tinh, lấy hiểu biết của hắn đối với người này, hắn lập tức liền hiểu rõ gia hỏa này đang hưởng thụ cuộc sống ở nơi này, không mấy nguyện ý đi tới Vân Hải Châu chịu khổ.

Còn đối phương hiện tại bái kiến khoa trương như vậy, Bạch Tiểu Thuần càng hiểu rõ ràng, đây là chu Nhất Tinh đang sợ. Chỉ có điều Chu Nhất Tinh vẫn nghĩ lầm rồi. Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần đối với ý nghĩ của mọi người ở thế giới Thông Thiên, đều có phán đoán. Hắn hiểu rõ, theo sự dung hợp cùng Tiên Vực của Vĩnh Hằng, sợ là người giống như Chu Nhất Tinh vậy, sẽ càng lúc càng nhiều.

Có một số việc, Bạch Tiểu Thuần không muốn cưỡng ép. Chỉ cần bọn họ không phải là kẻ thù, còn đối phương có thể sinh hoạt tốt hơn, điều này vốn chính là ước nguyện ban đầu không thay đổi của Bạch Tiểu Thuần.

Nhất là lúc này, mắt thấy chu Nhất Tinh tự làm bẩn mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thở dài. Sau khi hít một hơi thật sâu, tu vi của hắn ầm ầm, trực tiếp lại bạo phát ra. Theo tu vi khuếch tán, dường như có gió bão, trực tiếp ngập trời ở bên trong thành trì này dâng lên trùng kích. Điều này càng làm cho mọi người xung quanh, đều mở miệng hít sâu một hơi, thần sắc điên cuồng biến đổi. Đồng thời bọn họ liên tục lui về phía sau. Còn có người trực tiếp lại cảm nhận được bên trong sóng dao động tu vi như vậy có khí tức của Thiên Tôn. Họ kinh ngạc la lên thất thanh.

- Thiên Tôn!

- Hắn là Bạch Tiểu Thuần, Thông Thiên Vương Bạch Tiểu Thuần!

- Trời ạ, hóa ra chủ nhân của Chu đại sư, lại là Thiên Tôn!

Khí tức này khuếch tán, tu vi giống như gió bão bạo phát, lập tức khiến cho mọi người xung quanh, tâm thần chấn động mãnh liệt. Đồng thời, đối với Chu Nhất Tinh, lại hoàn toàn không có khinh thường, ngược lại có một loại vẻ hâm mộ!

Có chủ nhân, tuy bị người xe sỉ nhổ. Nhưng nếu chủ nhân hắn là Thiên Tôn... Lại sỉ nhổ này, quá nhiều người hy vọng có thể tự mình cảm giác qua một chút.

Giờ phút này, trong số mọi người ở đây chính là tâm tư giống như vậy. Mỗi một người hít thở dồn dập, vẻ hâm mộ càng lộ ra rõ ràng hơn. Thời điểm bọn họ nhìn về phía Chu Nhất Tinh, sự tôn trọng ý, vẻ kính sợ, đều càng nhiều hơn so với trước kia.

Bạch Tiểu Thuần làm dáng, còn chưa kết thúc. Hắn chợt tiến lên, một tay lại nâng Chu Nhất Tinh đang cảm giác như nằm mơ, đứng dậy.

- Nhất Tinh, trước đây ta đã nói với ngươi, chúng ta là đạo hữu, là bằng hữu, không phải là chủ tớ!

- Ta biết lòng biết ơn của ngươi, nhưng sau này ngàn vạn không nên lại như thế nữa!

- Nhìn thấy được ngươi sống ở nơi này tốt, ta cũng hài lòng thay cho ngươi.

Bạch Tiểu Thuần nâng Chu Nhất Tinh dậy, sau đó ôn hòa mở miệng cười. Giọng nói của hắn ẩn chứa tu vi, giống như gió xuân phất qua mặt đất. Sau khi những người khác nghe được thế nào, Chu Nhất Tinh không biết, nhưng thời khắc này hắn biết khi mình nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần bạo phát tu vi tới nâng mình lên, lại nghe Bạch Tiểu Thuần sử dụng ngôn từ tới loại bỏ tất cả mọi thứ mình tự vấy bẩn, thậm chí khiến cho danh tiếng của mình, chẳng những không có bị hao tổn, ngược lại thu hoạch được lớn hơn nữa, tim cChu Nhất Tinh lại run rẩy.

Trong nháy mắt, ánh mắt hắn cũng có chút ướt át. Sâu tận trong đáy lòng hắn còn dâng lên cảm giác xấu hổ. Hắn biết, tâm tư của mình không thể gạt được Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hắn không nghĩ tới chính là, Bạch Tiểu Thuần chẳng những không có đi trách cứ hắn, còn chủ động thành toàn cho mình. Tất cả những điều này, khiến cho chu Nhất Tinh hắn mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng lại một câu cũng không nói ra được.

- Nhất Tinh, luyện linh là một phương pháp thế giới Thông Thiên ta có. Hi vọng ở chỗ này, ngươi cũng có thể khai sáng ra một hồi cục diện. Vĩnh viễn không nên quên, bất cứ lúc nào, ta cũng sẽ là hậu thuẫn của ngươi!

- Được rồi, ta cũng đi đây. Nếu có thời gian, Nhất Tinh ngươi lại tới Vân Hải Châu, mọi người ôn chuyện.

Bạch Tiểu Thuần vỗ nhẹ vào vai Chu Nhất Tinh, sau đó mỉm cười, xoay người thoáng một cái, đi về phía xa.

Thanh nhi hãy còn có chút cảm giác như nằm mộng. Nàng nhìn Chu Nhất Tinh còn đang ngây người ở đó, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút. Sau có chút do dự, nàng vội vàng chạy về phía Bạch Tiểu Thuần.

Về phần Chu Nhất Tinh, hắn ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần dần dần đi xa. Thân thể hắn càng thêm run rẩy. Cách làm, ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần, tất cả những điều này, khiến cho chu Nhất Tinh ở đây xấu hổ càng lúc càng nhiều. Đến cuối cùng, mắt thấy bóng dáng Bạch Tiểu Thuần sẽ biến mất, Chu Nhất Tinh hung hăng cắn răng một cái, trong mắt lộ ra sự quyết đoán.