[Full Audio] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1376: Tiếp tục giấu mình (1)

Thế giới run rẩy, thiên địa vặn vẹo, chúng sinh đều đang cúi đầu.

Duy nhất chỉ có... Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên cạnh cửa thành, ở dưới thần thức giống như gió bão này, lông tóc không tổn hao gì. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía nơi ở bên trong thành Kinh Châu truyền đến thần thức này. Sau khi cảm nhận được bên trong thần thức này mang theo sự không vui, hắn thở dài.

- Bạch mỗ, ra mắt Linh Cửu đạo hữu.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong, ước chừng qua hơn mười hơi thở, mới có một giọng nói lạnh như băng, ở trong trời đất này, chậm rãi tản ra.

- Phương thức Bạch đạo hữu tới đây, thật ra không giống người thường. Người đâu, nghênh đón Thông Thiên Vương, Bạch Tiểu Thuần!

Theo âm thanh Linh Cửu Thiên Tôn truyền ra, mỗi một chữ đều giống như thiên lôi, nổ mạnh ở bên trong thành Kinh Châu này. Rất nhanh, lại có từng bóng người, từ bên trong thành trì lao thẳng đến nơi đây!

Trong những thân ảnh kia, mười vị cường giả Bán Thần thân mang chức vụ quan trọng ở lại trấn giữ tại thành Kinh Châu, lúc này tất cả đều bay về phía cửa thành!...

Rất nhanh, những người ở bên trong thành Kinh Châu, mười vị Bán Thần thân là dưới quyền của Linh Cửu Thiên Tôn, nắm giữ chức vị quan trọng, ở trong từng đạo cầu vồng này gào thét lao tới, đã sắp đến bên ngoài cửa thành.

Trong mười người này có bảy nam ba nữ. Có lão nhân, có trung niên, còn có nữ tử xinh đẹp. Mỗi người đều lộ ra thần sắc nghiêm nghị. Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt từng người đều có vẻ kinh ngạc khác thường. Tất cả đều tiến lên, cũng không nhìn đám người Tử Lâm Hầu đang quỳ ở nơi đó. Bọn họ hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

- Bái kiến Thông Thiên Vương!

Cái cúi đầu này khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh giống như từ trong sự hoảng hốt trước đó, thức tỉnh lại. Mỗi người đều hít thở dồn dập. Chuyện ngày hôm nay thật sự vượt ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người.

Ở trong sự chú ý của vạn người, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm than. Tất cả đều hiểu rõ, hắn hiện tại đã không phải là tu sĩ nho nhỏ mới vào Tu Chân Giới. Hắn thân là Thiên Tôn, không nói có thể nhìn thấu lòng người, nhưng có thể đoán được bảy tám phần.

Mười vị Bán Thần trước mắt này, nhìn như cung kính, nhưng trên thực tế từ trong cách xưng hô của bọn họ, là có thể nhìn ra thái độ của bọn họ. Cho dù nghi thức nghênh tiếp này lại long trọng mấy đi, cũng không khỏi giấu diếm được sự bài xích đến từ thành Kinh Châu này.

Rất nhanh, ở bên trong thành Kinh Châu này lại có số lượng lớn Thiên Nhân, thậm chí tu sĩ hộ vệ vượt quá mấy vạn, đều nhanh chóng chạy tới. Bọn họ sử dụng thời gian nhanh nhất, ở nội ngoại cửa thành này xếp thành hàng. Còn có tiếng chuông vang vọng ở bên trong thành Kinh Châu, truyền khắp tám phương. Những tu sĩ đến tới đón tiếp Bạch Tiểu Thuần, vây xung quanh phía trước Bạch Tiểu Thuần, một đường lộ vẻ cung kính, cuối cùng đi qua cửa thành.

Về phần Tử Lâm Hầu quỳ ở bên ngoài, lúc này không ai đi đỡ hắn dậy. Thật ra Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, bọn họ tuy có thể không nghe theo mệnh lệnh của hắn, nhưng biểu hiện khách khí ở ngoài mặt, ắt không thể thiếu.

Tử Lâm Hầu bị Bạch Tiểu Thuần tự tay trách phạt, vào lúc này tất nhiên sẽ không có ai đi lấy lòng hắn. Chuyện đắc tội với người, lúc này không có người nào muốn ý đi làm.

Lại như vậy, ở trong sự nghênh đón nhìn như long trọng, nhưng lại không có lộ ra sự nhiệt tình này, ở trong tâm thần của tất cả tu sĩ trong thành này đều chấn động. Từ phía xa, bọn họ nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần một đường theo cửa thành, tới bên trong một chỗ phủ đệ rất xa hoa ở khu vực trung tâm của thành Kinh Châu.

Phủ đệ này có kích thước chừng vạn trượng, đứng sừng sững ở nơi đó. Bên trong giả sơn, đình viện ở khắp nơi. Còn có cầu nhỏ nước chảy, hành đình khắp chốn. Toàn bộ phủ đệ tản ra uy áp kinh người, còn có linh khí nồng đậm lưu chuyển ở bên trong, giống như bên trong có đại trận xung quanh, lấy ra lực lượng địa mạch đến từ Tiên Vực thứ hai, khiến cho ở đây cùng bên ngoài, hoàn toàn không giống nhau.

Còn có hơn một nghìn nam nữ tu sĩ, cung kính đứng ở bên ngoài phủ đệ, những người này. Tất cả đều sẽ là tu sĩ người ở của Bạch Tiểu Thuần, phụ trách chiếu cố cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của Bạch Tiểu Thuần. Trong bọn họ có nam tuấn lãng, nữ xinh đẹp tuyệt trần. Bất kỳ một người nào thoạt nhìn đều minh diễm không tầm thường.

Sự phô trương này, sự xa hoa này, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn thật sự không chọn ra được khuyết điểm nào. Bên trong toàn bộ thành Kinh Châu, phủ đệ giống như vậy, chỉ có hai tòa. Một tòa lúc này thuộc về Bạch Tiểu Thuần. Một tòa khác... So với linh khí nơi đây còn muốn nồng đậm hơn. Thậm chí đại biểu quyền lực đỉnh phong của Tiên Vực thứ hai, lại là phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn!

Cũng may, khoảng cách chỗ ở của hai người không xa. Thậm chí có thể từ phía xa nhìn thấy nhau.

Những tu sĩ quyền quý đến từ thành Kinh Châu, ở dưới sự cung kính cùng khách khí, sau khi đưa Bạch Tiểu Thuần vào nơi đây, từng người một lại từ biệt rời đi. Từ đầu đến cuối, cũng không thấy vị Linh Cửu Thiên Tôn kia xuất hiện. Chỉ là ở lúc vừa mới bắt đầu, từng tản ra thần thức, nói ra một câu nói kia là xong.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần biết rõ, đây là đối phương không định gặp mình. Đồng thời hắn cũng hiểu rõ, Tiên Vực thứ hai này vốn chỉ là một Thiên Tôn đối phương. Hiện tại mình tới, biến thành hai vị. Dưới tranh chấp quyền lực, khó tránh khỏi sẽ có mâu thuẫn.

Bạch Tiểu Thuần càng rõ ràng hơn, Linh Cửu Thiên Tôn này ở Tiên Vực thứ hai trấn thủ quá nhiều năm tháng. Có thể nói gần như tất cả Thiên Nhân, Bán Thần ở đây, đều hầu hết là môn hạ của hắn, được hắn đề bạt lên. Nơi đây cùng với nói là Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều, không bằng nói là... nơi thùng sắt của vị Linh Cửu Thiên Tôn này!

Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần thân cũng là người ngoài. Cho dù trên chức vị tương tự với vị Linh Cửu Thiên Tôn này, nhưng hắn hiểu rõ nếu mình ở đây xuất hiện một ít chuyện gây ra tai họa giống như ở bên trong Thánh Hoàng Thành, bất luận là cố tình hay là vô tình, vị Linh Cửu Thiên Tôn này đều tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

- Cũng được. Ta vốn là dự định giấu mình. Trước đây đều ăn nhờ ở đậu. Hiện tại ta cũng coi như là nửa người chủ nhân. Tuy rằng không quan tâm tới mọi chuyện... Lại không có ai dám chọc ta.

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn quyết định mình an phận một chút, ở bên trong Tiên Vực thứ hai này, cũng không có ý định đi tranh quyền. Hắn chuẩn bị trở lại yên tĩnh, cố gắng tu luyện.