[Full Audio] Bán Kiếp Tiểu Tiên

Chương 182: Độ Kiếp Hóa Hình

Tề Hoan vẫn luôn cảm thấy khả năng nhìn nhận phương hướng của mình không tệ, về phần tại sao ngày xưa không tìm được đường trở về môn phái thì dù sao đó cũng đã là quá khứ rất xa xôi rồi, làm người thì phải có tiến bộ chứ.
Nhưng kết quả của sự tiến bộ đó là. . . . . . . . Nàng đi nửa ngày, cuối cùng vẫn trở về chỗ cũ. Quỷ dị nhất là Thương vẫn ngồi dưới chân núi, vẻ mặt cười nhạo nhìn nàng. Nhìn Thương mặc huyền y đứng trong tuyết, Tề Hoan thật sự rất muốn hộc máu.
“Có phải ngươi đã sớm biết ta sẽ quay về hay không?” Nếu không phải nàng đánh không lại hắn thì mụ nội nó, nàng đã sớm cho hắn hai đạo lôi rồi, dám cười nhạo nàng!
“Không biết.” Thương đứng dậy xoay người đi về, Tề Hoan ở phía sau nhắm mắt theo đuôi. Bất luận dùng biện pháp gì nàng cũng không thoát khỏi mấy ngọn núi này, e rằng nơi này có sắp đặt trận pháp, nhưng lấy trình độ của nàng thì hoàn toàn không nhìn ra được dấu vết nào. Cho nên, cuối cùng đành phải đi theo hắn như trước.
Ít nhất như vậy cũng khá an toàn, huống chi người này dường như không có địch ý với nàng.
“Vậy ngươi ngồi ở đây làm gì?”
“Xem xem ngươi có ngu ngốc như ta tưởng tượng hay không.”
“Đã khiến ngươi thất vọng rồi, ta chính là ngu ngốc như vậy đấy!” Người này thật sự xấu xa đến cực điểm! Tề Hoan nghiến răng nói từng câu từng chữ.
“Cũng may, ít nhất ngươi còn có thể tìm được đường trở lại.”
“Đa tạ khích lệ.” Thật quá vinh hạnh rồi, Tề Hoan đang nghĩ xem có nên cởi giày ra đập vào đầu hắn để giải mối hận trong lòng hay không.
“Không phải ta đang khen ngươi.” Thương dừng bước quay đầu lại nhìn Tề Hoan một cái, sau đó tiếp tục đi về phía trước, “Ta chỉ là sợ ngươi không chịu nổi đả kích mà thôi.”
“$%#@. . . . . . . .”
Thật khó mới bình ổn được tâm tình, Tề Hoan nhã nhặn mở miệng, hết cách rồi, có việc nhờ người ta đương nhiên không thể to mồm, “Xin hỏi, rốt cuộc phải làm sao mới có thể ra khỏi chỗ này?”
“Lục đạo chư thiên trận, đã từng nghe qua chưa?”
Tề Hoan nhún nhún vai, “Chưa.”
“. . . . . . Nơi này là trung tâm trận. Chỉ cần có người xông vào thì trận pháp sẽ biến đổi tuần hoàn, hai mươi tư giờ sẽ biến hóa một lần.”
“Có thể nói trọng điểm không?” Nói cái này với kẻ dốt trận pháp như nàng hữu dụng sao, nàng chỉ muốn biết làm cách nào mới có thể rời khỏi đây mà thôi.
“. . . . . . . Sau sáu ngày, trận pháp sẽ trở lại bình thường, ngươi có thể đi ra ngoài.”
“Vậy sáu ngày tới ta phải làm sao đây?” Tề Hoan chạy theo sau Thương.
“Làm sao ta biết được.”
Trong phủ thành chủ thành Tịch Diệt, sắc mặt Tuyết Sa cực kì khó coi nhìn chằm chằm năm hộ vệ đang quỳ dưới đất: “Các ngươi xông vào cấm địa?”
“Không có, không có.” Hộ vệ đang quỳ trên mặt đất vội vàng lắc đầu, không dám ngẩng lên dưới ánh mắt ngập tràn sát khí của Tuyết Sa. Hắn cũng biết, chỉ sợ lần này đã chọc phải phiền toái lớn rồi. Từ trước đến này bất luận gặp phải chuyện gì, thành chủ cũng chỉ bày ra bộ dạng lười biếng, chuyện này có thể khiến nàng phản ứng mạnh như vậy, nam nhân kia, e rằng ngay cả thành chủ cũng không chọc nổi.
“Vậy tại sao hắn lại động thủ giết người?” Giọng Tuyết Sa càng ngày càng sắc bén, ả làm sao cũng không thể ngờ được lá gan của nữ nhân kia lại lớn như vậy, dám xông vào cấm địa Tuyết Vực.
Cả Tiên giới đều biết đó là nơi không thể đi vào, nàng ta thật sự muốn chết, hay là còn nắm chắc điều gì đây?
“Chúng thuộc hạ đuổi theo nàng, kết quả khi chúng thuộc định dẫn người đi, nam nhân kia liền ra tay giết đội trưởng.” Nhớ đến tình cảnh lúc ấy, năm người vẫn khó mà bình tĩnh được. Một chiêu, chỉ một chiêu, đó là Tiên Đế thất trọng thiên a, ngay cả sức đánh trả cũng không có, cứ thế chết đi.
“Trên trán nam nhân kia có một dấu hắc ấn phải không?” Tuyết Sa vội hỏi.
Năm người nhìn nhau, sau đó đồng thời lắc đầu: “Không có.”
“. . . . . . . Là Thương, may mà là hắn. . . . . Coi như vận khí của năm người các ngươi tốt.” Tuyết Sa thở phào một cái, lập tức khoát tay, “Được rồi, lui xuống hết đi. Tất cả chuyện này không được phép nói với bất kỳ kẻ nào, chuyện các ngươi tiến vào Tuyết Vực cũng nén lại trong bụng cho ta.” Tính tình của Thương tuyệt đối không tốt hơn kẻ kia bao nhiêu, chỉ là hắn đỡ phiền toái hơn thôi.
“Thành chủ, vậy nữ nhân kia phải làm sao bây giờ, nàng ta vẫn còn ở trong cấm địa. . . . . .”
“Nàng ta, chưa từng xuất hiện trong thành Tịch Diệt, hiểu chưa?” Tuyết Sa vươn chân ra, nam sủng đứng hầu hạ bên cạnh vội vàng quỳ xuống cầm lấy chiếc giày thêu cẩn thận từng tý đi vào cho ả.
Vì một nữ nhân mà đắc tội Thương, ả tuyệt đối không muốn. Hơn nữa, nếu bước vào cấm địa, nàng ta sẽ có bao nhiêu khả năng đi ra ngoài được đây. Nếu người kia biết Thương giúp đỡ một nữ nhân, e rằng đến lúc ấy còn có trò hay hơn nữa.
Về phần con hồ ly kia. . . . . . . Hừ, nó sẽ không sống được quá lâu đâu. Đôi giày thêu màu đỏ dẫm trên mặt đất, sa y màu diễm hồng trượt khỏi vai, kéo xuống bên hông, chiếc yếm tơ mỏng màu trắng chỉ miễn cưỡng che được những bộ vị quan trọng, khối thịt non mềm trắng nõn trước ngực khiến cho tất cả mọi người nóng ran một trận.
Nhận thấy những ánh mắt nóng bỏng xung quanh, Tuyết Sa hừ lạnh một tiếng, tất cả nhiệt độ trong đại sảnh thoáng chốc như hạ xuống không độ.
Tuyết Sa nện bước rời khỏi đại sảnh, sắc mặt khó coi, mỗi lần nhớ tới nam nhân kia, tâm tình của ả liền không tốt, tại sao hắn ta luôn nhắm mắt làm ngơ với mình!
Trong núi tuyết, Tề Hoan khoanh chân ngồi trên một đống tuyết lớn, những bông tuyết đang không ngừng rơi xuống. Không biết tại sao nhưng chưa đến nửa đêm tuyết liền rơi, đủ một canh giờ thì lại ngừng.
Tề Hoan phát hiện, chỉ có tu luyện vào lúc này mới khiến cho nàng tiến bộ tốt nhất.
Khi Tề Hoan tu luyện, Thương mở to mắt ngồi an vị ở cách đó không xa nhìn về phía nàng. Hai người bọn họ đúng là tương phản, chỉ trong một canh giờ này Tề Hoan mới có thể khiến iệng mình nghỉ ngơi, sau khi nàng tu luyện xong thì lại ầm ĩ.
Xung quanh Tề Hoan càng ngày càng thu hút nhiều bông tuyết, thậm chí trên bầu trời mơ hồ còn nhìn thấy một cột lốc xoáy, những bông tuyết kia chưa chạm đến thân thể nàng đã từ từ tan chảy.
Mấy ngày qua, Thương nhìn Tề Hoan tu luyện, sự hiếu kỳ trong lòng đối với nàng cũng càng ngày càng tăng.
Trong tuyết này có chứa linh khí, hắn biết, nhưng hắn vốn không thể dùng thứ này để tu luyện trong khi Tề Hoan lại có thể, hơn nữa. . . . . . Khi thân thể nàng không còn cách nào hấp thu thêm linh khí, xung quang nàng sẽ xuất hiện một tầng lôi điện màu xám tro, bất kể có bao nhiêu bông tuyết hàm chứa linh lực rơi xuống, tất cả đều bị lôi điện hấp thu sạch.
Lúc đầu cơ thể Tề Hoan phát ra lôi điện màu xám, bây giờ thì màu sắc cũng đã nhạt dần.
Nhưng trong đó lại ẩn chứa khí tức khiến trong lòng Thương mơ hồ sinh ra một chút sợ hãi.
Tiên giới chưa từng có người nào tu luyện như thế, ít nhất hắn chưa từng thấy qua.
“Tiểu Hoan. . . . . . .” Lúc Tề Hoan đang luyện hóa sát khí trong cơ thể, thì giọng nói đau đớn của tiểu hồ ly vang lên.
Tề Hoan choàng mở mắt nhìn về phía tiểu hồ ly đang gục trong đống tuyết, “Sao thế?”
Ngay lúc này, trên bầu trời đột nhiên ầm ầm nổ lên tiếng sấm vang vọng, trong chốc lát, lôi quang màu tím đã bao kín cả bầu trời.
Nhìn thấy thế trận này, Thương không nhịn được nhíu mày, thiên kiếp ư, không, phải nói là thăng thần kiếp. (*kiếp nạn dùng để thăng thần, cao hơn thiên kiếp)
Một khi vượt qua được kiếp này, thực lực sẽ lập tức tăng vọt, chỉ cần thân thể con tiểu hồ ly kia có thể chịu đựng nổi.
Nhưng bất luận người phương nào cũng không có khả năng vượt qua thăng thần kiếp. Con hồ ly này, không biết nên nói vận số nó tốt hay là không tốt đây.
Ở đây, bất kỳ thiên kiếp gì cũng không thể xâm phạm, nếu nó không độ kiếp e rằng từ nay về sau sẽ không còn bất kỳ cơ hội thăng cấp nào nữa, nhưng ít nhất vẫn có thể giữ được mạng nhỏ.
Lôi điện màu tím trên không trung tạo thành tiếng nổ vang dường như muốn xé rách cả bầu trời, nhưng lại không có một đạo lôi nào rơi xuống, Tề Hoan rất nhanh liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Bởi vì tiểu hồ ly đã định khế ước hồn phách tương liên với nàng nên khi nàng có thể tu luyện đương nhiên Tiểu hồ ly cũng có thể. Thân thể nó đã sớm khôi phục hoàn toàn, chẳng qua là linh thể trong người còn chưa đủ.
Tu luyện ở đây năm ngày, một phần nhỏ linh khí trong bông tuyết bị Tề Hoan hấp thu, phần lớn còn lại đều ở trong cơ thể tiểu hồ ly.
Nhưng trước kia mỗi một lần độ thiên kiếp nó đều mọc thêm một cái đuôi, lần này thì cả chín cái đuôi đều muốn mọc ra, nếu không cũng sẽ không xuất hiện lôi kiếp khủng bố như vậy.
Thần lôi nằm trong tầng thứ năm của tháp Lôi Thần. Ý vi thiên đạo tài quyết, uy lực mạnh mẽ, chỉ khi nghịch thiên chi linh (*)xuất thế thì loại lôi điện này mới có thể xuất hiện. Tuy tiếp quản điện Lôi Thần một trăm năm nhưng từ trước tới nay Tề Hoan chưa từng sử dụng loại lôi điện này.
(*) linh thể nghịch thiên
Xem ra, tiểu hồ ly quả thật rất có mặt mũi nha.
Trong dãy núi Tịch Diệt nghe thấy tiếng sấm lớn như vậy, giống như ngày tận thế đã đến, cánh cửa điện Lôi Thần trên Tiên giới cũng sớm bị người ta dẫm nát.
Lôi thăng thần xuất thế, có phải điều này đại biểu cho việc Thiên Phạt đã khống chế được tháp Lôi Thần hay không? Phải biết rằng những năm qua Thiên Phạt căn bản không thể phát ra nổi loại thiên kiếp như thế này.
Người đến bái phỏng rốt cuộc đều thất vọng bỏ về, bởi vì trong điện Lôi Thần không ai biết rốt cuộc hắn đã đi đâu, không chỉ Thiên Phạt mất tích, ngay cả Thần tướng Lâu La cũng không thấy tăm hơi.
Chẳng lẽ trên Tiên giới lại có thần khí xuất hiện sao, không thể không nói, suy nghĩ của Tiên nhân cũng quá sáng tạo rồi, những lời đồn từng cái từng cái truyền khắp Tiên giới. Có người nói Thiên Phạt đã hoàn toàn nắm trong tay tháp Lôi Thần, đến lúc đó thứ tự của tứ đại Thần tướng sẽ có thay đổi, có người lại nói Thiên Phạt và Lâu La đã tìm được Thần khí, hai người đang âm thầm tế luyện, vân vân và mây mây.
Bất kể ngoại giới đồn đại những gì thì đều không có liên quan đến tiểu hồ ly. Lúc này, nó chỉ cảm thấy giống như có một bàn tay đang không ngừng xé rách thân thể của nó, mà nó ngoại trừ chịu đựng ra hoàn toàn không có cách nào giảm bớt thống khổ.
Bởi vì không có lôi kiếp thay nó áp chế linh khí trong người, thân thể lớn bằng bàn tay của tiểu hồ ly phồng lên y như một quả khinh khí cầu.
“Vì sao thiên kiếp không vào được nơi này?” Nhìn vẻ mặt ngày càng khổ sở của tiểu hồ ly, Tề Hoan nào còn tâm trí quản xem chuyện này có liên quan đến Thương hay không, nàng một tay túm lấy cổ áo Thương, vẻ mặt hung ác hỏi.
Thương bất đắc dĩ chỉ chỉ lên trên, “Trong lục đạo chư thiên trận, thiên kiếp không có cách nào vào được.” Đại trận thượng cổ, dùng lục đạo thiên bi để bố trí trận pháp, cõi đời này, bất kỳ loại thiên kiếp nào cũng không thể xuyên qua được.
“Chết tiệt, ta dẫn nó ra ngoài.” Tề Hoan vung tay hất Thương ra, xoay người muốn đi lại bị một cánh tay kéo lại.
“Không được, bây giờ thiên kiếp không phá nổi lục đạo chư thiên trận, đã bắt đầu hội tụ lại, tám mươi mốt đạo thiên lôi tụ lại thành một đạo, ngươi cảm thấy nó có thể chịu nổi sao!” Vẻ mặt Thương rất bình tĩnh, hắn vẫn luôn quan sát sắc mặt Tề Hoan, bởi vì vừa nãy hắn phát hiện ra, Tề Hoan hình như không hề sợ hãi thứ thiên kiếp đột nhiên xuất hiện này.
Lời Thương nói khiến bước chân của Tề Hoan dừng lại, nếu là lúc trước, Tiểu hồ ly tuyệt đối có thể chịu đựng được, nhưng. . . . . . . bây giờ thân thể nó chưa từng trải qua thiên kiếp tôi luyện, tuyệt đối không thể đạt được trình độ khủng bố như trước kia. Hơn nữa. . . . . . Ngẩng đầu nhìn lôi điện đã biến thành màu tím đen trên bầu trời, trong lòng Tề Hoan cảm thấy lo lắng, cho dù nàng chịu lôi điện này cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra, huống chi là tiểu hồ ly.
“Nếu không thì chờ ở đây, đợi thiên kiếp bị lục đạo chư thiên trận tiêu trừ sạch sẽ là được, nhưng về sau con tiểu hồ ly này vĩnh viễn sẽ không thể thăng cấp được nữa, mặt khác, ta hoài nghi không biết liệu nó có thể chống đỡ nổi đến lúc đó hay không.”
“Còn gì nữa không?” Nàng tuyệt đối không thể để tiểu hồ ly mất hết thực lực, nếu cả đời nó chỉ có thể dừng ở cảnh giới này, sợ rằng rất nhanh sẽ bị mạng nhỏ. Thần tiên trên Tiên giới mặc dù không phải sài lang hổ báo gì, nhưng cũng không có mấy người tốt đẹp.
Cửu Vĩ Thiên Hồ, lại là Cửu Vĩ Thiên Hồ không có thực lực, người nào sẽ bỏ qua cho nó đây.
“Dùng những loại thiên kiếp khác thay thế, cho đến khi nó ngưng luyện cơ thể thành công.”
“Ta biết rồi.” Tề Hoan nhìn Thương thật sâu, bất kể hắn muốn thử mình, hay là thật tâm nghĩ biện pháp cho tiểu hồ ly, trước mắt nàng cũng chỉ có thể thử một lần.
Nhưng không biết lực lôi điện trong cơ thể mình có đủ dùng hay không.
Nàng tìm một bãi đất trống rồi khoanh chân ngồi xuống. Hai mắt nhắm nghiền, hai tay chắp lại chỉ lên trời, từng tia lôi điện từ lòng bàn tay tóe ra, dần dần, lôi điện phát ra ngày càng nhiều, một lúc sau liền tạo thành một đám mây kiếp màu xám nhạt trên đỉnh đầu.
Tiếng rên rỉ thống khổ của Tiểu hồ ly dường như bị ngăn cách bởi một không gian khác, Tề Hoan chỉ có thể cảm giác được lực lôi điện trong cơ thể không ngừng bị rút đi, sau đó dòng nước xoáy màu xám tro trong người nàng không ngừng sản sinh ra lực lôi điện mới.
Cứ như vậy, trong lúc vô tình, đám mây kiếp trên đầu Tề Hoan trở thành thứ duy nhất có thể nhìn thấy trên đỉnh đầu họ.
Thương khoanh tay trước ngực đứng ở một bên, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt lại hiện lên mấy phần kinh ngạc.
Hắn có thể nhìn ra được Tề Hoan có khả năng khống chế lôi điện, hơn nữa khống chế cực tốt, phát ra mấy đạo thiên kiếp cũng không phải là không thể, nhưng hắn căn bản không ngờ tới Tề Hoan lại có thể tạo ra trận thế lớn như vậy.
Thứ này có gì khác so với thăng thần kiếp kia?
Cho đến khi dòng nước xoáy trong đan điền không thể sinh thêm nổi một tia lôi điện nào nữa, lúc này Tề Hoan mới ngừng lại. Bây giờ trên không trung đã hiện ra một tầng mây màu xám, trong tầng mây mơ hồ có thể nhìn thấy lôi điện màu bạc nhàn nhạt thật giống như vô số ngân long ẩn nấp trong đó.
Mặc dù dáng vẻ không tệ, nhưng uy lực thì. . . . . . Tề Hoan dốc hết lực lôi điện toàn thân cũng không biết có đủ cho Tiểu hồ ly dùng hay không.
“Ngươi nhịn một chút, nếu có chỗ nào không thoải mái thì nói cho ta biết.” Tề Hoan nói với Tiểu hồ ly.
Thương ở bên cạnh nghe thấy suýt nữa ngã nhào, đầu năm nay ngay cả độ Thiên kiếp cũng có thể ăn gian rồi sao, hắn cũng cực kì muốn biết Tề Hoan làm cách nào để có thể khống chế được mây kiếp mà nàng tạo ra.
Tiểu hồ ly miễn cưỡng gật đầu, bởi vì linh khí bạo động nên toàn thân nó đều rướm máu, bộ lông từ xa nhìn lại giống như bị ướt vậy.
Khống chế thiên kiếp thực ra cũng không khó khăn như trong tưởng tượng, đặc biệt là trước kia Tề Hoan còn có kinh nghiệm rất phong phú, chỉ thấy hai tay nàng đánh ra một thủ ấn, từ trong đám mây xuất hiện từng đạo lôi điện to bằng bắp đùi liên tiếp rơi xuống, đánh xuống người tiểu hồ ly.
Nếu là lôi điện bình thường, dù thế nào cũng phải lớn cỡ thùng nước, Tề Hoan làm vậy là do sợ tiểu hồ ly không chịu nổi Cửu U Tà Lôi. Dù sao uy lực của loại lôi điện này ngay cả nàng là người tu luyện cũng không đoán được.
Lôi điện từng đạo từng đạo đánh xuống, rốt cuộc, khi đạo lôi điện thứ chín mươi chín bổ tới, thân thể tiểu Hồ ly mới bắt đầu nảy sinh biến hóa. Cơ thể vốn bị trương lên dần dần thu nhỏ lại, chín cái đuôi lông xù bắt đầu không ngừng thay đổi màu sắc.
Biết tiểu hồ ly đã đến thời khắc mấu chốt, Tề Hoan từ từ gia tăng uy lực lôi kiếp, song rất nhanh nàng liền phát hiện ra vấn đề. Bên tiểu hồ ly không sao nhưng quan trọng là mây kiếp đang từ từ tản đi, lực lôi điện trong cơ thể nàng không đủ cho tiểu hồ ly hóa hình.
Trong lòng Tề Hoan bắt đầu lo lắng, nhưng nàng lại không tìm được cách giải quyết. Ngay chính lúc này, Thương đột nhiên đi tới, hắn chăm chú nhìn Tề Hoan hồi lâu, sau đó nhàn nhạt mở miệng: “Ta giúp ngươi mở tầng kết giới kia ra, lôi điện phía trên ngươi có thể chịu được không?”
“Có thể.” Mặc dù không biết vì sao Thương lại muốn giúp mình, nhưng lúc này tiểu hồ ly sống chết chưa rõ, nàng không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy.
Thương gật đầu không nói gì thêm, trong tay phải đột nhiên huyễn hóa ra một thanh cự kiếm, trên thân kiếm tỏa ra ánh sáng bảy màu, từng đợt khí lạnh thấu xương phát ra. Đó là kiếm khí, nếu như không khống chế được kiếm thì sẽ bị kiếm khí cắn trả, sống không bằng chết.
Tề Hoan đã từng nghe Mặc Dạ nói qua, chỉ có kiếm mang cấp bậc thần khí mới đủ khả năng phát ra kiếm khí bảy màu, thứ trong tay Thương chính là thần khí sao?!
Không để Tề Hoan suy nghĩ nhiều, Thương đột nhiên lao lên giữa không trung, một đạo kiếm quang thất sắc hiện lên, cả vùng núi Tịch Diệt đều bị rung chuyển, thăng thần kiếp vốn bị ngăn bên ngoài lục đạo chư thiên trận rốt cuộc bổ xuống.
Nhưng đạo lôi kiếp đó lại giáng về phía Tiểu hồ ly, lúc lôi kiếp giáng xuống, Tề Hoan trực tiếp xông vào bên trong. Lôi kiếp vốn đang uỳnh uỳnh bổ xuống liền từ từ tụ hội quanh người Tề Hoan, bao nàng thành một cái kén màu tím thật to.
Bốn phía đột nhiên chìm vào yên tĩnh, mọi tiếng động dường như bị ngăn trở trong không gian này.
Kết giới phía trên vừa bị mở ra rất nhanh dung hợp lại, Thương thu kiếm về, ngã xuống mặt đất thở hổn hển.
Hắn cảm thấy sau khi gặp được Tề Hoan, mình trở nên thật ngu ngốc. Mấy hôm trước vừa bị nàng hại cho trọng thương hộc cả máu, bây giờ lại giúp nàng phá vỡ lục đạo chư thiên trận, tiêu hao một lượng linh khí mà hắn phải mất hơn nửa năm mới có thể hồi phục được. Ngẩng đầu lên nhìn lôi kén giữa không trung, Thương lại thở dài.
Mặc dù Tề Hoan bị vây bên trong lôi kén, nhưng lôi kiếp trên đỉnh đầu tiểu hồ ly cũng không dừng lại, từng đạo từng đạo Cửu U Tà Lôi được đánh ra từ trong lôi kén, lôi kén màu tím từ từ thu nhỏ lại.
Cuối cùng, khi tầng lôi kén thu nhỏ lại đến mức chỉ to bằng một người, thân thể tiểu hồ ly biến đủ chín màu xong dừng lại ở màu trắng.
Tiểu hồ ly đứng thằng người, ngẩng mặt nhìn trời. Sau đó đôi chân lông xù biến thành cặp đùi săn chắc, bụng nhỏ mềm mại biến thành cơ bụng rắn chắc, ách, cuối cùng biến thành một nam tử không mảnh vải che thân. . . . . . . .